Khu đất Lộc Hưng và khu ăng ten sân bay Gia Lâm: Một hoàn cảnh hai cách ứng xử

Một góc khu vực nhà dân thuộc khu vườn rau Lộc Hưng bị nhà cầm quyền san phẳng đầu tháng 1/2019. Ảnh: Internet

Lai lịch, hoàn cảnh của khu đất vườn rau Lộc Hưng Phường 6, Quận Tân Bình (TP. HCM) và khu ăng ten sân bay Gia Lâm (Hà Nội) giống y hệt nhau.

Trước năm 1990 cách sân bay khoảng gần 1 km về phía tây bắc thuộc địa phận xã Bồ Đề (trước là huyện Gia Lâm nhưng từ năm 2003 là Phường Bồ Đề, quận Long Biên (TP. Hà Nội) có khu ăng ten viễn thông rộng khoảng 1 ha. Tại đó có nhiều cột ăng ten bằng thép cao hàng trăm mét. Từ ngọn các tháp có dây nối với các tháp khác (phi đơ) cùng dây néo ra bốn bề. Những cột ăng ten này dùng để thu, phát sóng viễn thông cho hoạt động hàng không. Đây là khu ăng ten được thiết lập từ thời Pháp, Nhật. Năm 1954 quân đội CSVN tiếp quản tiếp tục cải tạo, sử dụng.

Do dưới chân các cột ăng ten thoáng, rộng không làm gì nên từ năm 1956 dân xã Bồ Đề vào làm ruộng cày cấy, dựng lều, quán, làm nhà tạm…

Năm 1990 do mạng viễn thông hàng không đã chuyển sang dùng vệ tinh công trình ăng ten không còn tác dụng, UBND TP. Hà Nội, huyện Gia Lâm yêu cầu ngành hàng không chuyển khu ăng ten cho thành phố làm đất giãn dân vì mật độ dân số xã Bồ Đề quá cao, chật chội… Lãnh đạo ngành hàng không tất nhiên không muốn trả vì đó vẫn thuộc đất nhà nước do họ quản lý. Dù vậy thành phố Hà Nội đã vận động cấp trên và cuối cùng giành được khu đất bãi ăng ten rồi họ đổ cát, phân lô phần lớn chia cho dân sở tại làm nhà giãn dân, người có lều, trại ở đó vẫn tiếp tục, chỉ điều chỉnh diện tích cho hợp lý còn phần ít hơn chia chác cho cán bộ xã, huyện, cấp trên, công an địa bàn… Hiện nay mỗi m² đất ở đây có giá 70-80 triệu đồng, mặt đường Nguyễn Sơn 150 triệu đồng/m².

Một đường phố ở khu ăng ten sân bay Gia Lâm, TP. Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Đình Ấm
Một đường phố ở khu ăng ten sân bay Gia Lâm, TP. Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Đình Ấm

 

Ngày ấy nhiều người yêu cầu tôi viết báo đấu tranh chống việc để thành phố Hà Nội chiếm khu đất này (do chống thành công một số vụ tham nhũng ở ngành Hàng không Việt Nam nên mọi người cứ tưởng tôi tài giỏi khuyến khích tôi thực hiện ý muốn của họ). Thế nhưng tôi không đấu tranh vụ này dù biết động cơ chính của “giàn” cán bộ từ xã, huyện, thành phố muốn giành lại khu đất là để “kiếm chác” chứ việc “giãn dân” xã Bồ Đề “ăn ở chật chội quá” như họ đưa ra chỉ là phụ. Bỏ qua động cơ tham nhũng của “giàn” cán bộ thì việc chuyển giao đất của nhà nước không dùng đến cho dân là hợp lý. Bởi tất cả đất đai, tài nguyên trên đất nước này vốn là của dân, bất kể cơ quan, đơn vị nào của nhà nước không dùng vào mục đích hợp lý thì phải trả lại cho dân để khai thác làm cho nó có ích. Khi nhà nước cần làm việc gì lợi cho “quốc kế, dân sinh” hơn việc dân đang sử dụng khu đất thì nhà nước thu hồi bồi thường, bố trí chỗ ở hoặc sản xuất – kinh doanh thuận lợi cho dân hơn trước theo đúng tinh thần của đảng CS, nhà nước, luật đất đai và tính nhân văn của con người.

Việc xử lý bãi ăng ten sân bay Gia Lâm dù có tham nhũng nhưng là hợp lý, đa số người dân được lợi, số tiền đóng góp của những người được phân đất xã Bồ Đề dùng làm đường, trường học, số người được đất nay có điều kiện làm ăn, buôn bán, đời sống được cải thiện…

Có lẽ thời đó đất đai chưa “biến thành vàng” như hiện nay chăng?

Với khu vườn rau Lộc Hưng dân cũng ăn ở, canh tác từ những 60 năm qua dưới cột ăng ten hoặc đất thuộc nhà nước quản lý nhưng để dân làm hàng trăm ngôi nhà mà không ai ngăn cản tức đất bỏ hoang. Dân khai hoang trồng rau, làm nhà ở thì đó là có công biến khu đất vô tích sự thành sản phẩm ích lợi xã hội chứ không phải là tội. Nay nếu TP. HCM thật sự muốn dùng làm “trường học chuẩn quốc gia” thì cũng phải thực hiện đúng luật đất đai bồi thường cho dân để họ có nhà ở, điều kiện sống ít nhất phải bằng hoặc hơn trước. Không thể phá tổ ấm của dân khi họ chưa có chỗ định cư khác. Chỉ có như thế nhà cầm quyền mới chứng tỏ được điều hành của những cái đầu có trí tuệ, nhân văn.

Thế nhưng xem ra, việc thu hồi đất người dân đã ở, canh tác 60 năm qua không tranh chấp mà không có quyết định thu hồi, dùng quyền lực san phẳng nhà dân vào dịp “năm cùng, tháng tận” chứng tỏ chính quyền TP. HCM không chỉ bất chấp pháp luật mà còn thể hiện sự vô cảm, tàn bạo và vô liêm sỉ. Họ vô liêm sỉ ở chỗ: Thành phố đã, đang đầy dẫy các đại gia xây nhà không phép, sai phép nhưng họ làm ngơ, biết bao đất công đem xây nhà bán, vụ Thủ Thiêm chứa chất tội ác từ bao năm qua nay vẫn nhùng nhằng chưa đi đến đâu còn ở Lộc Hưng có làm ngôi trường (nếu đúng vậy) chậm chút thì đã “cháy nhà, chết người” gì mà phải đối xử với bà con nghèo tàn bạo, dã man như thế?

Nguyễn Đình Ấm

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

BÀI MỚI

Tất cả chúng ta đều đang bị đầu độc

Thông tin đến từ mọi nguồn, từ ngoài đời thực vào mạng ảo, từ người lạ tới người quen, và kênh quan trọng nhất, kênh truyền thông là kênh mang lại nhiều thông tin nhất cho mọi người. Nhưng hãy nhìn lại cách truyền thông (chính thống) đang làm với thông tin, chúng ta sẽ nhận thấy mình đang bị đầu độc nhiều đến thế nào.

Sáng kiến Một vành đai một con đường của Bắc Kinh. Ảnh: Bloomberg

Tham vọng bành trướng qua ‘Một Vòng Đai, Một Con Đường’

Nhiều quốc gia tham gia “Nhất Đới Nhất Lộ” đang gặp nạn vì phải vay tiền của Trung Cộng, bị sập bẫy vì các món nợ này. Vụ tai tiếng lớn nhất là chính phủ Sri Lanka cũ bị dụ dỗ xây dựng một hải cảng… cuối cùng vỡ nợ, phải giao tất cả cho Trung Cộng sử dụng. Nhiều dự án tại Malaysia, Maldives, Ethiopia, và Pakistan cũng bị đình hoãn trước mối lo mắc bẫy nợ nần.

Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng.

Chiếc lò của ông Trọng trước bờ tử sinh

Bờ vực tử sinh của ông Trọng và chiếc lò tâm huyết của ông đang chờ đợi sự thành công hay không của Quân Y Viện 108, nơi ông hoàn toàn không còn kiểm soát cơ thể của mình nói chi đến kiểm soát một nhân vật quá nhiều mưu sĩ chung quanh đang ra sức bảo vệ cho vùng đất mà ông Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước vừa đặt chân xuống đã bị thổ thần dằn mặt.