Nếu Tôi Là Định

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong thời đại của Internet này việc gì cũng mau. Sáng thứ bảy tuần trước bạn tôi, Luật Sư Lê Công Định, bị công an bắt ở Sài Gòn với cái tội là tuyên truyền chống đối chế độ. Tối hôm đó tôi viết bài mang tựa đề ‘Lê Công Định và Báo Chí Việt Nam’ gửi đến một số báo và ngay sáng hôm sau đã được đăng trên website của đài BBC. Chiều tối đến đã nghe thấy Đại Sứ Mỹ lên tiếng và ngay trong ngày hôm sau, chính phủ Mỹ của tổng thống Obama đã cho ra thông cáo chính thức phản đối việc Định bị bắt giam. Và kể từ hôm đó cho đến nay, chưa đến một tuần, nhưng hầu như ai ai cũng đặc biệt quan tâm đến vấn đề này kể cả… Bộ Công An Việt Nam. Chỉ trong vỏn vẹn 5 ngày, họ đã xong việc lấy cung và hôm qua tung ra bằng chứng là Định đã ‘nhận tội’ và ‘xin được khoan hồng’.

Đúng. Định xác nhận là Định đã vi phạm Điều 88 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam. Điều luật này nghiêm cấm không một ai được tuyên truyền chống đối nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nói nôm na là bạn không được nói xấu Đảng.

Nhưng sự thú nhận này có ý nghĩa gì? Nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Không cần là luật sư, ai cũng biết là nếu như bạn thật sự tin tưởng vào những giá trị tự do căn bản nhất của loài người và bạn gióng lên tiếng nói đó, cố truyền đạt ý tưởng đó đến những người khác (bằng cách viết báo, lập hội chẳng hạn) thì đương nhiên việc làm ấy sẽ được cho là tuyên truyền. Có khác chăng là ở những đất nước người dân thật sự làm chủ như Úc, Mỹ hoặc Đài Loan, Nam Hàn, Philippines, v.v. thì việc làm này không những hợp pháp mà còn được khuyến khích. Nhưng riêng ở Việt Nam thì nó hoàn toàn trái ngược lại. Bạn sẽ bị cho vào tù chẳng biết ngày ra. Không một cơ quan ngôn luận truyền thông nào dám nói khác đi, dù là một tí. Bạn bè, người thân của bạn muốn ủng hộ bạn cũng chẳng dám nói ra. Kẻ thì cho là bạn phản động. Người lại cho là bạn phản bội.

Nếu tôi là Định chắc có lẽ tôi sẽ bị áp lực ghê gớm lắm. Đầu có thể vỡ tung. Đêm về không thể nào ngủ được.

Nhưng tôi không phải là Định. Tôi đang sống ở thế giới bên ngoài, một thế giới đang cho tôi đầy đủ tất cả những quyền lợi tự do căn bản nhất mà không phải ai cũng may mắn có được trong cuộc sống. Quyền được nói lên những gì tôi suy nghĩ, được ủng hộ bạn bè, người thân lúc họ gặp hoạn nạn mà không sợ bị cho vào tù. Quyền được chất vấn và đặt dấu hỏi cho những người nhân danh đất nước đang buộc tội Định:

Điều 88 này có vi phạm Hiến Pháp Việt Nam hay không sao tôi không thấy một ai nhắc đến? Thế không phải Hiến Pháp Việt Nam cho phép mọi công dân Việt Nam được tự do tư tưởng, hoạt động thành lập hội đoàn à?

Hơn thế nữa, điều luật 88 này có vi phạm luật pháp quốc tế hay không khi chính Việt Nam đã tham gia vào Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị (International Covenant on Civil and Political Rights) từ những năm 1982? Nếu ta không tôn trọng những gì ta đã hứa với cả thế giới thì thử hỏi tham gia để làm gì?

Hỏi đã là trả lời. Như tôi đã từng chia xẻ với các bạn đọc xa gần, câu nói mà tôi học được ở Việt Nam trong năm vừa qua và thích nhất đó là: ở Việt Nam thấy vậy mà không phải vậy.

Có lẽ là vậy.

Nhìn hình ảnh của Định trên Internet đọc bản tường trình của mình như trả bài, tôi xót cho bạn tôi. Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Sau năm ngày một mình vật lộn với bộ máy an ninh khổng lồ (và chắc chắn là không một ai trong chúng ta biết được chuyện gì đã và đang xảy ra sau song sắt), nếu tôi là Định chắc có lẽ tôi đã bị điên lên mất chứ đừng nói là ‘xin khoan hồng’. Như một thông lệ cố định ở Việt Nam, đã ‘nhận tội’ là phải ‘xin khoan hồng’. Đã viết thư lên các cấp là cứ y như rằng phải có hàng chữ ‘Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc’. Nhưng có mấy ai thật sự cảm nhận được sự độc lập, tự do, hạnh phúc đó?

Hỏi đã là trả lời.

Tôi không phải là Định nên không thể nào biết được những gì Định đang phải trải qua trong những giờ phút căng thẳng đến cùng cực này. Tôi chưa bao giờ bị cho vào tù (ngoại trừ lúc 9 tuổi bị cho vào tù vì tội vượt biên), cũng như chưa bao giờ bị cô lập, buộc tội trên tất cả các phương tiện truyền thông trên cả nước nên tôi cũng không biết chính mình sẽ xử sự ra sao nếu điều đó xảy ra đối với mình. Nhưng tôi biết chắc là trong mắt tôi Định không phải là một tội phạm. Anh không có tội trước các bậc tiền nhân đã dày công dựng nước và giữ nước. Và anh cũng không có tội trước tiền đồ của đất nước Việt Nam muôn thuở.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.