Ngày 14/3: cùng tưởng niệm 64 sự hy sinh cao cả

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Từ ngày các anh hy sinh tại Trường Sa 14 tháng 3 năm 1988 đến nay …

… đã tròn 25 năm. Một phần tư thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày các anh nằm xuống lòng đại dương. Thân xác các anh đã được phủ bởi cát và sóng nước quê Mẹ. Anh linh các anh vẫn bao quanh những phần quê hương vừa mất. Ánh mắt các anh vẫn theo dõi từng hành vi của lũ giặc xâm lăng.

Nhưng trên đất liền, nơi các anh sinh ra, lớn lên, và từ giã ra khơi với sứ mạng giữ đảo, còn ai nhớ đến 64 người con đất Việt đó không? hay họ cũng đang bị cố tình xóa khỏi ký ức dân tộc cùng với các bãi đá Colin, Len Đao và Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa trên biển Đông?

Trong ngày thương tâm đó, 3 tàu chiến của Hải quân Việt Nam, HQ 604, HQ505, HQ 605, bị trói tay khi cố gắng rất nhiều lần xin lệnh cấp trên: “TRUNG QUỐC LÀ THÙ HAY BẠN?” để chuẩn bị tư thế tác chiến nhưng họ chỉ nhận được sự im lặng từ mọi cấp. Sự im lặng đó chỉ được phá vỡ bằng tiếng súng đủ loại từ tàu Trung Quốc, kể cả đại bác 105 ly bắn trực xạ vào toán Hải quân Công binh của Việt Nam, đang trầm mình trong nước biển để làm trụ, giữ đảo. Trung Quốc bắn chìm luôn cả 3 tàu chiến nêu trên.

Sự phản bội của lãnh đạo Đảng không chỉ xảy ra vào ngày 14/3/1988 nhưng kéo dài suốt 25 năm qua. Quân sử Quân đội Nhân dân cho đến tận ngày nay chỉ được phép ghi các anh bị tàu lạ, nước lạ bắn chết. Trận chiến và tên tuổi các anh bị xóa khỏi sử sách, xóa khỏi chương trình giáo dục, và xóa khỏi hầu hết mọi phương tiện truyền thông. Ngay cả những buổi lễ tri ân do đồng bào tự phát để tưởng niệm sự hy sinh này, như hội Cựu chiến binh ngành Dầu khí VN có kế hoạch hoạch đúng ngày 14-3-2012, sẽ tổ chức lễ vinh danh, tri ân và trao tặng qùa cho một số gia đình có thân nhân là Liệt sĩ hy sinh ngày 14-3-1988 ở Trường Sa. Nhưng đến giờ phút chót, họ nhận được lệnh của nhà cầm quyền buộc phải hủy bỏ buổi lễ … Điều đã rất rõ là: Liên tiếp các thế hệ lãnh đạo đảng từ 1988 đến nay đều đã chọn con đường trung thành với Bắc Kinh để giữ quyền bằng mọi giá, dù giá đó là phản bội xương máu của người Việt Nam.

Nhưng dân tộc Việt Nam, bao gồm nhiều đồng đội của các anh, đã không chấp nhận sự phản bội tàn nhẫn đó. Sự hy sinh của 64 liệt sĩ Trường Sa, cùng với 74 liệt sĩ Hoàng Sa, và hàng ngàn liệt sĩ dọc theo biến giới phía Bắc không chỉ được trang trọng tưởng nhớ mà còn đang là tấm gương thôi thúc cả dân tộc về trách nhiệm giữ nước hôm nay, bất chấp những biện pháp của nhà cầm quyền nhằm trấn áp lòng yêu nước của người Việt.

Trong những năm qua, nhiều hình thức tưởng niệm rất cảm động và ý nghĩa của người dân Việt đã xuất hiện khắp nơi. Từ những băng rôn đi đầu trong các cuộc biểu tình, đến những chiếc thuyền cắm nến được thả ra biển, đến những video nhắc lại biến cố Gạc Ma, v.v…

Nhưng tất cả những việc làm cao quí đó còn quá khó cho quảng đại quần chúng tham gia. Và khi sự tham gia chưa rộng khắp thì xác suất sự hy sinh cao cả của cách chiến sĩ này không đến được các thế hệ kế tiếp và bị xóa khỏi sử sách vẫn còn có thể xảy ra. Vì lý do đó, người viết bài này xin mạn phép đề nghị một vài việc mà ai cũng có thể làm được và ở đâu cũng có thể làm được:

– Nghĩa trang của các liệt sĩ không chỉ có ở Sài Gòn, Hà Nội, hay Quảng Ngãi, nhưng có ở khắp mọi nơi. Nhân ngày 14 tháng 3 năm nay, chúng ta hãy đem những “vòng hoa lòng dân” đến các nghĩa trang này với dòng chữ Nhớ ơn các Liệt sĩ Trường Sa.

– Liên lạc với các Nhà Thờ, Chùa Chiền, Thánh Thất để xin lễ cầu nguyện, cầu siêu kinh cho các Liệt sĩ Trường Sa. Có thể cùng chọn một giờ chung, như đúng 12g00 trưa, các nơi thờ phượng đồng loạt đánh chuông 1 phút để tưởng niệm.

– Có thể cũng đúng 12g00 trưa ngày 14 tháng 3 năm 2013, mọi người dù đang ở đâu, làm gì đều ngưng lại, cùng đứng lên im lặng 1 phút để cùng tưởng nhớ các Liệt sĩ Trường Sa.

– Trong suốt ngày 14 tháng 3 năm 2013, chúng ta có thể viết thật giản dị vài chữ đơn giản như “TS64” vào áo mặc, trên tường, trên một tờ giấy, một quả bong bóng để mọi người chung quanh cùng thấy và cùng làm.

– ….

Kính mong nhiều tổ chức, nhiều nhóm khởi động lời kêu gọi và đưa ra thật nhiều các đề nghị dễ làm để mọi người có thể tham gia… kể cả kẻ hèn này.

Nguồn: http://diendanctm.blogspot.com/2013…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…