Ngày 30/04/1975 tại Lausanne, Thụy Sĩ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 30/4/1975, Hội Người Việt Quốc Gia tại Lausanne, Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH tại Thụy Sỉ, Ủy Ban Thụy Sĩ Việt Nam đã tổ chức một buổi Nói Chuyện, tưởng niệm ngày 30/04/1975, đánh dấu ách thống trị của đảng CS trên toàn cõi Việt Nam, với sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ đề ’Ngày 30/04/1975 – 30 năm nhìn lại’, buổi nóí chuyện rất thành công về mặt nội dung và hình thức đã quy tụ khoảng 80 người, gồm những người Việt tại Berne, Lausanne và Genève quan tâm đến tình hình đất nước và một số dáng kể thuộc giới thanh niên sinh viên trong đoàn Hướng Việt đến từ Genève.

Bắt dầu vào lúc 16g30, sau phần nghi thức khai mạc, chào quốc kỳ và phút tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, các kháng chiến quân và đồng bào đã anh dũng cho lý tưởng tự do, anh Lê Kim Lực đại diện cho Ban Tổ Chức đã nhắc lại hiện trạng Việt Nam 30 năm sau 30/4/1975, nhằm tố cáo chính sách trả thù của đảng CSVN đối với quân dân miền Nam sau 30/4/1975, và những chính sách dựa trên dối trá và hận thù vẫn còn kéo dài đến này hôm nay, với các đàn áp vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Sau đó, Ban Tổ Chức đã cho chiéu bộ phim 30 năm nhìn lại quá khứ vé hướng về tương lai Việt Nam, với phần nhân chứng của ông Vũ văn Chẳm, một cựu sỉ quan QLVNCH đã bị đi tù cải tạo trong nhiều năm và cô Hòang Thụy Cơ, một thành phần thuộc thế hệ thứ hai dã trưởng thành tại Thụy Sĩ và đang tham gia tích cực trong Ủy Ban Cosunam, với cái nhìn khách quan về hiện tình đất nước. Kế đến là phần phát biểu của ông Trần Hữu Kinh, Chủ Tịch Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH tại Thụy Sĩ, của mục sư Nguyễn Công Huấn, Hội Thánh Cơ Đốc Lausanne và của ông Đào Quang Minh, đại diện Hội Người Việt Quốc Gia tại Lausanne, tất cà đã nhấn mạnh đến nhu cầu nhắc lại cho các thế hệ nhớ về biến cố 30/04 đã làm cho hàng triệu người phải bỏ nước ra đi, các tội ác của đảng CSVN.

Trong phần giải lao, mọi ngưòi đã qua xem phòng triển lãm về các hình ảnh bi thảm của cuộc vượt biẻn chạy loạn sau 30/4/75, phần phát biểu cảm tưởng của giới trẻ gốc Việt Nam tại Thụy Sĩ về nguồn gốc và quê cha đất tổ của mình. Sau phần phát biểu của ông Hoàng Nguyên thuộc Liên Hội Nhân Quyền tại Việt Nam, là phần chiếu bộ phim noí lên sự tham gia của phái đoàn Thụy Sĩ nhân dịp chiến dịch 20 năm một thế hệ vào năm 1995 tại Bá Linh. Kế đến, ông Nguyễn Ngọc Bảo, đại diện Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng tại Âu Châu, đã trình bày về chủ trương Ưu tiên chấm dứt chế độ độc tài CSVN cùng đồng thời tiến hành song song một số biện pháp canh tân của Việt Tân trong giai đoạn hiện nay, và nhu cầu tạo sự kết hợp rộng rãi của nhiều thành phần dân tộc qua một liên minh dân tộc, nhằm tạo một lực đối trọng với chế độ.

Kế đến là phần trình bày của ông Nguyễn Tăng Lũy, Tổng Thư Ký Ủy Ban Cosunam về các hoạt diện tích cực của Cosunam từ năm 1990 đến này, nhằm hỗ trợ cho công cuộc dân chủ hóa Việt Nam. Ông Jean Marc Comte, đại diện cho đảng PDC tại Saconnex, thành viên Cosunam đã lên tiếng ủng hộ cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam.. Ông Lương Minh Đức, Chủ Tịch Phân hội Thụy Sĩ, Hội Chuyên Gia Việt Nam đã trình bày về chủ trương của Hội Chuyên Gia và Đại Hội Chuyên Gia Việt Nam Âu Châu vào cuối thàng 6, đầu tháng 7 sắp tới tại Pháp.

Sau cùng là phần giới thiệu Đại Hội Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam thế giới kỳ 4 tại Sydney, Úc vào cuối năm 2005. và sự lên tiếng của anh Dương Trường Vũ đại diện đoàn Thanh Niên Hướng Việt, cám ơn sự truyền đạt kinh nghiệm qúy báu của các thế hệ cha anh đi trước, cố gắng học hỏi, khai dụng các kiến thức hữu ích thu thập từ xã hội Thụy Sĩ, nhằm đóng góp vào nỗ lực tác động ý thức của giới trẻ về các vấn đề của dân tộc. Buổi 30/4/2005 tại Lausanne đã kết thúc sau phần thắp nến cầu nguyện cho đất nước, trong không khí phấn khởi và đầy tin tưởng vào tương lai của dân tộc.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Bộ máy tuyên truyền CSVN đã thất bại ra sao trong vụ xử lý “Chuyện với Thanh”?

Khi một hệ thống dùng quyền lực để thay thế đối thoại, dùng khẩu hiệu để thay thế sự minh bạch, dùng văn kiện để thay thế trách nhiệm, thì đó không phải là biểu hiện của sức mạnh mà là dấu hiệu của sự lúng túng. Câu chuyện lớn hơn sau vụ việc này không phải là một cuốn sách mà là câu hỏi về khả năng thích ứng của một hệ thống chính trị trước một xã hội đang thay đổi.