Nghịch lý lương người lao công và giá một bát phở ở sân bay

Nghịch lý giá cả trên trời và tiền công dưới đất: Lương anh lao công phi trường Nội Bài 6 triệu rưỡi/tháng; bát phở khu sân bay 180-200 ngàn đồng! Ảnh: BVN/ FB Lê Chí Thành
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi mới từ TP.HCM đáp xuống sân bay Nội Bài cách đây vài hôm. Trong lúc chờ hành lý, tôi có dịp trò chuyện với một anh lao công – người đang cần mẫn thu dọn từng mẩu rác, từng vệt nước trên nền gạch sáng bóng.

Anh nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng, đôi tay vẫn không ngừng làm việc:

“Lương em 6 triệu rưỡi một tháng, có thêm giờ thì cũng thêm được chút anh ạ.”

Tôi lặng đi. Sáu triệu rưỡi! chỉ bằng giá khoảng 35 bát phở ở chính nơi anh làm việc. Một chén phở trong khu sân bay có thể 180.000 – 200.000 đồng, nhưng tiền công của người dọn rác, giữ vệ sinh cho hàng ngàn hành khách mỗi ngày lại quá rẻ mạt.

Một nghịch lý trơ trẽn giữa giá cả trên trời và tiền công dưới đất.

Nhưng đau lòng hơn, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Nội Bài.

Đó là bức tranh thu nhỏ của xã hội hôm nay, nơi những người làm thật, sống thật, lại thường nhận phần ít nhất.

Những đôi tay cầm chổi, cầm giẻ lau không được tôn trọng như những kẻ nói giỏi, diễn giỏi, hay tô vẽ thành tích bằng báo cáo và khẩu hiệu.

Công bằng ở đâu, khi giá trị của con người không còn được đo bằng mồ hôi và nhân phẩm, mà bằng chức vụ, mối quan hệ và vẻ ngoài hào nhoáng?

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà chính sách tiền lương vẫn cứng nhắc, không gắn với giá trị thực của sức lao động. Lạm phát leo thang, giá cả tăng từng ngày, nhưng đồng lương của người lao động vẫn giậm chân tại chỗ. Trong khi đó, nhiều doanh nghiệp và cơ quan vẫn ung dung báo lãi, vẫn tổ chức lễ kỷ niệm hoành tráng và tuyên dương “văn hóa doanh nghiệp,” nhưng lại quên mất người quét dọn góc sảnh, người lau nhà vệ sinh, người đứng dưới nắng quét đường.

Nếu một đất nước để người làm việc chân chính không đủ sống bằng công sức của họ, thì vấn đề không còn nằm ở kinh tế, mà là sự xuống cấp trong giá trị xã hội.

Khi người dân phải trả tiền như ở trời Tây để dùng dịch vụ, nhưng người lao động lại nhận lương như ở thời bao cấp, đó là dấu hiệu của một cơ chế phân phối méo mó và thiếu nhân đạo.

Sân bay Nội Bài sáng bóng, sạch sẽ, văn minh nhưng ánh sáng ấy phản chiếu lên đôi bàn tay chai sạn, lưng áo ướt đẫm mồ hôi của những người vô danh.

Và chừng nào họ vẫn còn bị lãng quên trong các chính sách, thì chừng đó, nền văn minh của chúng ta vẫn chỉ là lớp sơn mỏng trên một bức tường bất công

Lê Chí Thành

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Báo Sức khỏe & Đời sống

Người Việt khó xả xong ‘cộng nghiệp’ từ ‘công an nhân dân’

Chiều 15/4/2026, người dùng mạng xã hội sửng sốt khi được xem video clip trích xuất từ camera giám sát nào đó ghi lại cảnh một thanh niên điều khiển xe hai bánh gắn máy di chuyển trên một con đường vắng, bị lạc tay lái, lao từ bên phải qua bên trái đường rồi đâm vào thành bê tông của mương thoát nước, thanh niên mất dấu, chỉ còn chiếc xe hai bánh gắn máy dựng đứng! Ngay sau đó, một chiếc mô tô mà CSGT chuyên dùng để tuần tra trờ tới, gã CSGT điều khiến chiếc mô tô này cho xe quay đầu chạy về hướng ngược lại, mặc kệ nạn nhân còn sống hay đã chết.

Chủ tịch xã từ ngày 18/5/2026 có thẩm quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư - theo Nghị định 109/2026 ban hành ngày 1/4/2026. Ảnh minh họa: Báo Mới

‘Gen toàn trị’ và hội chứng tự mâu thuẫn

“Gen toàn trị” không chỉ là mong muốn kiểm soát xã hội, mà còn là cách tư duy đặt quyền lực lên trên tính nhất quán của pháp quyền. Hội chứng tự mâu thuẫn xuất hiện khi cùng lúc nói đến cải cách, nhưng lại thiết kế chính sách theo hướng gia tăng kiểm soát; nói đến pháp quyền, nhưng để hành pháp vượt khung lập pháp; nói đến phục vụ dân, nhưng tạo ra những điểm nghẽn hành chính do chính những quy định “tréo giò” của chính quyền dựng lên.

4 'ông lớn' ngành ngân hàng 'ôm' 11 triệu tỉ đồng bất động sản thế chấp. (Báo Tuổi Trẻ)

11 triệu tỷ đồng và “bóng ma” Evergrande: Việt Nam liệu có lặp lại kịch bản Trung Quốc?

Khi con số 11 triệu tỷ đồng tài sản thế chấp – chủ yếu là bất động sản – tại nhóm Big 4 ngân hàng (Vietcombank, BIDV, Vietinbank, Agribank), cộng hưởng với những diễn biến chính sách và các chuyến công tác cấp cao sang láng giềng, mạng xã hội lập tức “dậy sóng.”

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)