Nghịch lý lương người lao công và giá một bát phở ở sân bay

Nghịch lý giá cả trên trời và tiền công dưới đất: Lương anh lao công phi trường Nội Bài 6 triệu rưỡi/tháng; bát phở khu sân bay 180-200 ngàn đồng! Ảnh: BVN/ FB Lê Chí Thành
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi mới từ TP.HCM đáp xuống sân bay Nội Bài cách đây vài hôm. Trong lúc chờ hành lý, tôi có dịp trò chuyện với một anh lao công – người đang cần mẫn thu dọn từng mẩu rác, từng vệt nước trên nền gạch sáng bóng.

Anh nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng, đôi tay vẫn không ngừng làm việc:

“Lương em 6 triệu rưỡi một tháng, có thêm giờ thì cũng thêm được chút anh ạ.”

Tôi lặng đi. Sáu triệu rưỡi! chỉ bằng giá khoảng 35 bát phở ở chính nơi anh làm việc. Một chén phở trong khu sân bay có thể 180.000 – 200.000 đồng, nhưng tiền công của người dọn rác, giữ vệ sinh cho hàng ngàn hành khách mỗi ngày lại quá rẻ mạt.

Một nghịch lý trơ trẽn giữa giá cả trên trời và tiền công dưới đất.

Nhưng đau lòng hơn, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Nội Bài.

Đó là bức tranh thu nhỏ của xã hội hôm nay, nơi những người làm thật, sống thật, lại thường nhận phần ít nhất.

Những đôi tay cầm chổi, cầm giẻ lau không được tôn trọng như những kẻ nói giỏi, diễn giỏi, hay tô vẽ thành tích bằng báo cáo và khẩu hiệu.

Công bằng ở đâu, khi giá trị của con người không còn được đo bằng mồ hôi và nhân phẩm, mà bằng chức vụ, mối quan hệ và vẻ ngoài hào nhoáng?

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà chính sách tiền lương vẫn cứng nhắc, không gắn với giá trị thực của sức lao động. Lạm phát leo thang, giá cả tăng từng ngày, nhưng đồng lương của người lao động vẫn giậm chân tại chỗ. Trong khi đó, nhiều doanh nghiệp và cơ quan vẫn ung dung báo lãi, vẫn tổ chức lễ kỷ niệm hoành tráng và tuyên dương “văn hóa doanh nghiệp,” nhưng lại quên mất người quét dọn góc sảnh, người lau nhà vệ sinh, người đứng dưới nắng quét đường.

Nếu một đất nước để người làm việc chân chính không đủ sống bằng công sức của họ, thì vấn đề không còn nằm ở kinh tế, mà là sự xuống cấp trong giá trị xã hội.

Khi người dân phải trả tiền như ở trời Tây để dùng dịch vụ, nhưng người lao động lại nhận lương như ở thời bao cấp, đó là dấu hiệu của một cơ chế phân phối méo mó và thiếu nhân đạo.

Sân bay Nội Bài sáng bóng, sạch sẽ, văn minh nhưng ánh sáng ấy phản chiếu lên đôi bàn tay chai sạn, lưng áo ướt đẫm mồ hôi của những người vô danh.

Và chừng nào họ vẫn còn bị lãng quên trong các chính sách, thì chừng đó, nền văn minh của chúng ta vẫn chỉ là lớp sơn mỏng trên một bức tường bất công

Lê Chí Thành

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng hôm 4/5/1026. Ảnh: Vietnamnet

Nghĩ gì về chủ trương “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội?

Một mô hình chính trị – xã hội muốn tồn tại lâu dài và có khả năng thuyết phục người dân thì trước hết phải trả lời được ba câu hỏi căn bản: Nó dựa trên hệ tư tưởng nào, nó đã được thực tiễn kiểm chứng ra sao, và cuối cùng, nó phục vụ cho lợi ích của ai? Chính vì vậy, khi xuất hiện khẩu hiệu “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội, điều mà xã hội cần không phải là những tràng vỗ tay theo quán tính hay các bài tuyên truyền một chiều, mà là một cuộc thảo luận nghiêm túc về nội hàm thực sự của khái niệm ấy.

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.