Nhà cầm quyền Việt Nam xử dụng bạo lực chống người Công Giáo

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

25/01/2010

Tuyết Đan phỏng dịch

Đức Tổng Giám Mục Hà Nội từ chối phản ứng, để không cho nhà cầm quyền cơ hội chỉ trích.

Một cây thánh giá bị đập vỡ vụn. Một nhà báo Công Giáo bị hành hung. Một tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế bị đánh ngất xỉu trên đường. Từ ba tuần lễ nay, giáo xứ Đồng Chiêm, Hà Nội, đã là mục tiêu của những hành vi khiêu khích của nhà cầm quyền.

Mặc dù những vụ bạo động kể trên, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hà Nội, vẫn giữ im lặng. Ngài đã không có một lời trách cứ công khai nào, nhân danh cá nhân ngài, đối với những thủ phạm các cuộc tấn công này. Ngài cũng không ký tên trên bất cứ một bản thông cáo nào để lên án những căng thẳng này. Ngài đã chọn cách để vị Chánh Văn Phòng của ngài chấp bút.

“Theo chỗ chúng tôi suy nghĩ thì nhà cầm quyền Việt Nam đang tìm cách gài Đức Tổng Giám Mục dính vào vụ việc này. Họ đang kiếm một lý cớ nhằm đẩy ngài ra khỏI Hà Nội” , ông Tiếp [3], một luật sư Công Giáo phát biểu. Cũng theo vị luạt sư này, Đức Tổng Giám Mục đã cố ý không trả lời những khiêu khích trên. Ngài muốn đứng ở ngoài. Hình như ngài đã rời thủ đô cách đây 2 tuần lễ, trong lúc tình hình giáo xứ Đồng Chiêm đang sôi động.

Các lực lượng công an đã không dành thờI gian điều đình

Ngày 6 tháng 1, vào khoảng 2 giờ sáng, hàng trăm cảnh sát đã bao vây Núi Thờ, nằm trong phạm vi giáo xứ này của thủ dô. Họ đã phá huỷ cây Thánh Giá xây ở trên ngọn. Lý Do? Công trình xây cất này là trái phép. Giáo Hội khẳng định Núi Thờ thuộc quyền sở hữu của giáo xứ. Được báo động giữa đêm khua, giáo dân đã tìm cách ngăn cản cuộc phá hủy. Hai người trong đám đông đã bị thương nặng. Khoảng chục ngườI khác đã bị bắt giữ.

JPEG - 23.1 kb
(AFP/Hoàng Định Nam)

“Tôi nhìn thấy 2 bình hơi cay và rất nhiều vỏ đạn rải rác khắp nơi, cha Khoa, một linh mục từ Hà Nội đã tới đây rất sớm kể lại. Tôi nhìn thấy nhiều quần áo vấy máu. Tôi còn thấy những phụ nữ và trẻ em bị thương trên đầu”.

Theo giới Công Giáo Hà Nội thì nhà cầm quyền sẵn sàng sử dụng bạo lực như thế để ép đức Tổng Giám Mục phản ứng để có cớ tấn công ngài sau đó. Họ ghi nhận rằng các lục lượng công an đã không để thời gian cho giáo dân thương thuyết hầu ngăn chặn sự xúc phạm thánh địa. Một nhân chứng cho biết “Họ muốn đánh thế thôi”.

Giáo dân tự tổ chức để phản đối

Họ cũng nhận thấy rằng nhà cầm quyền không sẵn sàng đối thoại. “Một vị giám mục đã đề nghị xây lại cây Thánh Giá ở một chỗ ít lộ liễu, luật sư Tiếp giải thích. Nhà cầm quyền không trả lời. Và những bạo hành tiếp diễn”. Một nhà báo Công Giáo đi làm phóng sự đã bị hành hung. Tu sĩ Tặng thuộc Dòng Chúa Cứu Thế đã bị đánh và bị đuổi ra khỏi giáo xứ Đồng Chiêm. Thày bị ngất xỉu và chỉ tỉnh lại một giờ sau khi bị đòn.

Có lẽ vì thận trọng, đức Tổng Giám Mục Hà Nội đã chọn phương thức đứng ngoài xa để không châm dầu thêm cho chiến dịch bôi nhọ mà ngài đã phải hứng chịu trong suốt 2 năm vừa qua. Những lời tuyên bố của ngài đã thường xuyên bị hệ thống truyền thông của Nhà Nước bóp méo, xuyên tạc. Dường như nhà cầm quyền không thể tha thứ cho ngài về sự đối kháng của giáo dân Hà Nội, từ năm 2007, đã từ chối không khoan nhượng trong vụ Tòa Khâm Sứ và một số mẫu đất ở giáo xứ Thái Hà bị Nhà Nước cướp đoạt.

Ngày hôm nay, giáo dân đã hiểu rõ sự tự chế của vị tổng giám mục của mình. Họ đã tự động tổ chức để phản đối chống lại bạo lực. Trong một kiến nghị thư gửi nhà cầm quyền, giáo xứ Đồng Chiêm đã yêu cầu ngưng việc bao vây, cô lập nhà thờ và trả tự do cho những người bị vô cớ bắt giữ.

“Chúng tôi cần được dẫn dắt”

Giáo dân cũng tranh đấu trên mạng Internet. “Tôi nói với những chứng nhân hãy chụp hình những cảnh hành hung”, Cha Khoa, người đã đưa những hình ảnh đó lên mạng, giải thích. Về phía nhà cầm quyền Việt Nam, họ luôn thóa mạ truyền thông nước ngoài đã loan lại những thông tin đó. Họ gào thét lên rằng “Không có bách hại Công Giáo ở Đồng Chiêm.”

Tuy nhiên, dù sao thì giáo dân Đồng Chiêm cũng ân hận về sự vắng mặt của vị Tổng Giám Mục của họ. “Chúng tôi cần được dẫn dắt vì đôi khi chúng tôi quá hăng”, một giáo dân, đã từng xuống đường tại Tòa Khâm Sứ năm 2007, thú nhận. Tại Tòa Khâm Sứ, người này đã dám vượt tường trước mặt lực lượng công an. Hôm nay, anh ta tự đo lường ảnh hưởng của cử chỉ bất chợt của mình. Và anh mong muốn rằng cuộc phản kháng ở Đồng Chiêm có tổ chức hơn, hầu hữu hiệu hơn.

Rémy FAVRE (từ Phnom Penh)

http://www.la-croix.com/Le-gouvernement-vietnamien-recourt-a-la-violence-contre-les-/article/2411959/4078

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.