Nhục Tam Sa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 24 Tháng Bẩy, Cộng Sản Trung Quốc đã chính thức tổ chức lễ nhân dịp ra mắt tân thị trưởng thị xã Tam Sa mới được 45 người trong hội đồng xã “bầu lên” ngày hôm trước.

Lễ ra mắt được tổ chức linh đình trên hòn đảo Phú Lâm, tên quốc tế là Woody, từ thời Trung Hoa Dân Quốc chiếm năm 1946 đã đặt tên Tàu là Vĩnh Hưng. Thị trưởng đầu tiên của xã Tam Sa là Xiao Jie, nguyên là trưởng ty Canh Nông tỉnh đảo Hải Nam. Ông Xiao Jie (Tiểu Thư?) tuyên bố rằng Ðảng Cộng Sản Trung Quốc thật là “trí tuệ” khi thiết lập xã Tam Sa, để “triển khai chủ quyền của đất nước” trên cả ba quần đảo trong vùng Ðường Chín Ðoạn; với mục đích khai thác các tài nguyên trong vùng biển này.

Ðảo Phú Lâm dài gần 2 cây số thuộc nhóm đảo An Vĩnh (Amphitrite Group) trong quần đảo Hoàng Sa của nước ta, rộng hơn hai cây số vuông, diện tích còn nhỏ hơn cả Chợ Ðồng Xuân ở Hà Nội. Bản tin AP ngày hôm qua mô tả trên hòn đảo này ngoài mấy cây dừa chỉ có một nhà bưu điện, một siêu thị và một bệnh viện, ngoài ra chả có gì đáng kể. Cũng không thể đào giếng lấy nước, cho nên nước ngọt phải chở từ Hải Nam qua, đi đường thủy mất 13 tiếng đồng hồ! Nhà báo Mỹ bỏ sót không kể đến một tòa nhà rất tráng lệ trên đảo, là tòa thị chính và trụ sở đảng Cộng Sản. Ai cũng biết trong một quốc gia cộng sản thì tòa nhà lớn nhất ở xã nào cũng thường là trụ sở đảng. Tân Hoa Xã công bố bức hình tòa nhà này, kiến trúc giống như kiểu Hy Lạp với những cây cột cao song song vươn thẳng và mặt tiền trang trí hình tam giác; nhưng đằng sau lại ngoi lên một cái chòm hình cầu giống như trong kiến trúc Chính Thống Giáo hoặc Hồi Giáo, chỉ thiếu hình cái củ hành mà thôi!

Ngay khi Trung Cộng tuyên bố thành lập Tam Sa, bao gồm ba quần đảo Ðông Sa, Tây Sa (tức Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) thì chính quyền các nước chung quanh như Việt Nam và Phillipines đều đã phản đối, không công nhận đơn vị hành chánh đó. Theo chính quyền cộng sản Trung Hoa thì dân số trên ba quần đảo tổng cộng 1,100 người, nhưng ai cũng biết đó chỉ là những quân nhân và viên chức cấp thấp của Trung Quốc bị “đi đày” ra sống ở những hòn đảo hoang, như đảo Phú Lâm, nơi nhiệt độ luôn luôn trên 30 độ C, trên trời dưới đất chỉ là muối. Các đảo này rải rác trong một vùng biển rộng 2 triệu cây số vuông nhưng diện tích tất cả các đảo chỉ được 13 cây số vuông.

Cộng Sản Trung Quốc cố ý làm nhục người Việt Nam khi đặt trụ sở xã Tam Sa trên đảo Phú Lâm, nơi còn dấu vết của ngôi chùa Hoàng Sa Tự được lập vào thời vua Minh Mạng (1802-1820), và một trạm khí tượng đã có từ thời Pháp thuộc. Ðây là một đảo lớn hạng nhất trong quần đảo Hoàng Sa mà quân Trung Cộng đã đánh chiếm năm 1974, trong lúc đang hỗ trợ Cộng Sản Bắc Việt xâm chiếm miền Nam để bành trướng chủ nghĩa cộng sản quốc tế. Các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa năm đó được lệnh bảo vệ đất nước đã anh dũng hy sinh trong sông nước Hoàng Sa cùng với vị hạm trưởng anh hùng Ngụy Văn Thà.

Nay Cộng Sản Trung Quốc lại đặt trụ sở của cả xã Tam Sa ngay trên hòn đảo Phú Lâm của Hoàng Sa. Ðây là một hành động khiêu khích cố ý lăng nhục đối với dân tộc Việt Nam. Từ nay có thể coi ngày 24 Tháng Bẩy là ngày đánh dấu một mối Nhục Hoàng Sa nữa. Bởi vì việc bầu bán xã trưởng và ra mắt trụ sở được đưa ra ngay sau khi Trung Cộng mới “chiến thắng” Việt Nam về ngoại giao ở Camphuchia!

Hai nước Việt Nam và Phillipines vừa bị Trung Cộng đánh bại trong cuộc họp của các nước Ðông Nam Á tại Phnom Penh. Lần đầu tiên trong hơn 40 năm lịch sử của khối ASEAN, hội nghị bế mạc mà không có một bản thông cáo chung chính thức. Nước chủ nhà, là chủ tịch luân phiên của ASEAN, đã cương quyết bác bỏ việc ghi vào thông cáo chung mối lo lắng trước các hành động của Trung Quốc gần đây trong hải phận các nước Việt và Philippines. Ngoại trưởng Indonesia đã lần lượt đưa ra sáu bản nháp để chọn làm thông cáo chung nhưng chính quyền Hun Sen vẫn không chịu vì không muốn làm phật ý Trung Cộng. Hun Sen vốn do Lê Ðức Thọ và Lê Ðức Anh dựng lên cho cầm đầu xứ Campuchia, nay đã hoàn toàn đứng về phía Trung Cộng, và đã nhận được hàng chục tỷ đô la viện trợ. Sự phản bội của Hun Sen cũng như việc đánh chiếm Hoàng Sa của Trung Cộng cho thấy tất cả chủ nghĩa cộng sản quốc tế hoàn toàn là một trò lừa bịp. Ðó là một thứ chủ nghĩa đã được Cộng Sản Việt Nam đem về mê hoặc những người lao động và nông dân để họ nhắm mắt theo đảng. Chỉ cần biết suy nghĩ một chút thì ai cũng biết rằng trên thế giới này mỗi dân tộc, mỗi quốc gia chỉ lo cho quyền lợi bản thân của mình!

Người dân Việt Nam đã bị lừa bịp từ năm 1930 đến nay, nhưng từ khi đảng Cộng Sản chiếm được miền Nam năm 1975 thì nhân dân cả nước Việt Nam đã thức tỉnh. Hiện nay tinh thần chống đối Trung Cộng đang lên cao nhất, có lẽ không kém gì lòng dân đời Trần sôi sục trước mối đe dọa của quân Mông Cổ!

Một bản tin của Financial Times cho biết các công dân mạng ở Việt Nam đã tẩy chay không dùng các mạng truy cứu (search engine) và giao dịch xã hội trên mạng (social network) của Baidu (Bách Ðộ), một công ty lớn nhất Trung Quốc cung cấp các dịch vụ tương tự như Google. Nhưng không phải chỉ có người lớn ở nước ta mới biết tẩy chay “hàng Trung Quốc.” Một người bạn mới từ Việt Nam qua nói ngay trẻ em học mẫu giáo cũng bày tỏ lòng yêu nước. Một em bé đem đồ chơi tới lớp, khi thấy trên đồ chơi đề chữ “made in China” thì các bạn em hùa nhau bảo em phải vứt đồ chơi đi. Tiếc đến mấy em bé cũng phải chiều theo áp lực của bạn bè. Lòng dân đã sôi lên như vậy, nếu các lãnh tụ cộng sản ở Việt Nam cũng thức tỉnh thì phải công khai xóa bỏ những chiêu bài như tình “đồng chí anh em” hay “16 chữ vàng” ngay lập tức và xin lỗi nhân dân, xin lỗi vong linh của tổ tiên vì đã lầm lỡ đưa dân tộc đến tình trạng nhục nhã hiện nay!

Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”