Những người đòi vào tù trong các chế độ lạc hậu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một phụ nữ người Sudan ngày mùng 7 tháng 9 năm nay đã bị chính phủ Sudan tống giam thời hạn một tháng sau khi bà nhất định không chịu nộp tiền phạt cho một tội mà bà cho là phi lý.

JPEG - 25.5 kb
Bà Lubna Al-Hussein

Sự việc bắt đầu khoảng 2 tháng trước đó khi bà Lubna Al-Hussein bị bắt tại một quán ăn ở thành phố Khartoum, Sudan cùng với 18 phụ nữ khác. Cảnh sát thấy họ mặc quần áo không đúng luật dù lúc đó bà đang mặc quần jean cùng với váy và loại khăn choàng của đàn bà hồi giáo. Sudan là một nước áp dụng luật lệ hồi giáo cực đoan, cấm đàn bà mặc quần khi ra đường mà chỉ được mặc váy dài từ cổ tới chân. Và công an đóng luôn vai trò cảnh sát tôn giáo. Hình phạt cho tội đàn bà ăn mặc không đoan trang đúng theo luật hồi giáo cực đoan là 40 roi vào mông. Sự việc không dừng ở đó vì khác với những phụ nữ Hồi giáo xưa nay chỉ cam phận chịu đòn cho khỏi rắc rối, bà Al-Hussein kiên quyết phản đối không nhận tội và đòi công an đưa sự việc ra tòa.

Một điểm đặc biệt khác, bà Al-Hussein là một phóng viên làm việc cho phái bộ Liên Hiệp Quốc tại Sudan và với tư cách là nhân viên Liên Hiệp Quốc bà được đặc miễn khỏi bị xét xử. Nhưng bà đã từ khước quyền đặc miễn này bằng cách xin nghỉ việc Liên Liên Hiệp Quốc để có thể ra tòa kháng nghị một cách công khai chống lại hệ thống luật lệ lạc hậu, phi nhân bản của chế độ đương quyền tại Sudan. Qua đó, trường hợp của bà đã thu hút được sự chú ý của công luận quốc tế và rọi đèn vào trình độ kém văn minh của thể chế xã hội Sudan. Từ đó nhiều cơ quan nhân quyền quốc tế kể cả Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc lên án sự lạc hậu này và nhiều người dân Sudan biết đến và ủng hô bà. Nhiều phụ nữ Sudan đã kéo tới trước tòa để bày tỏ sự liên đới với Al-Hussein và công an đã phải tung lựu đạn cay để giải tán họ và bắt 47 người.

Phiên tòa nhanh gọn trong một ngày với tuyên án kết tội Al-Hussein. Nhưng nhà cầm quyền Sudan cũng đã phải nhượng bộ một chút, không tuyên phạt đánh roi mà chỉ bắt nộp phạt 500 đồng Sudan (tương đương với 209 đô la). Tuy thế bà Al-Hussein vẫn cương quyết không thỏa hiệp, không chịu nộp phạt, không muốn ai nộp phạt giùm bà để giữ nguyên tắc của mình, để sẵn sàng vào tù một tháng đồng thời tiến hành thủ tục kháng án.

JPEG - 23.3 kb
Bà Kartika Shukarno

Cũng trưóc đó một tháng, một phụ nữ Mã Lai, Kartika Shukarno, cũng đã làm dư luận quốc tế rọi đèn vào hủ tục kỳ thị phụ nữ trong luật pháp của nước Mã Lai vốn được biết như là một nước hồi giáo không cực đoan. Shukarno đã bị công an bắt gặp đang uống 1 ly bia với bạn trong một tiệm ăn khoảng 2 năm trước, và đến tháng 7 năm nay tòa Mã Lai xử phạt 5000 mã kim cộng với 6 roi vào mông. Hình phạt đánh roi được phổ biến qua khúc phim lưu truyền trên mạng internet cho thấy người bị phạt phải để mông trần, và đến lằn roi thứ ba thì đã đủ cho mông rướm máu và những roi kế tiếp cứ thế quất vào vết thương. Bà Shukarno chấp nhận đóng tiền phạt và hơn thế nữa đòi bị đánh roi ngay một cách công khai cho mọi người thấy, với lý cớ bà đã ăn năn và muốn công chúng biết bà đã vi phạm một luật cổ hủ, mặc dù nếu kháng án, bà có nhiều cơ may được tha. Trong phút chốc, truyền thông quốc tế đổ mắt nhìn vào và bình luận phê phán trường hợp một người đàn bà Mã đẫu tiên ở thế kỷ 21 sắp bị đánh roi theo một luật lạc hậu còn tồn tại nơi xứ Mã Lai đang tự hào là văn minh phát triển. Chính quyền Mã Lai sau đó đã hoãn hình phạt này, qua đó các nhà lập pháp Mã cấp tiến có điều kiện thời gian để tính chuyện điều chỉnh luật.

Qua hai trường hợp trên, ta thấy những điểm khác và giống nhau giữa hai người phụ nữ hồi giáo can đảm đấu tranh chống lại những luật lệ lạc hậu phi lý phản động. Al-Hussein của Sudan cương quyết đối đầu không chấp nhận bản án của chế độ, trong khi Shukarno của Mã Lai tỏ vẻ ngoan ngoãn quá mức bình thường. Nhưng cả hai cùng nhắm tới mục tiêu làm sao cho thế giới rọi đèn vào sự lạc hậu của những luật lệ phi lý để tạo áp lực lên chính quyền xứ họ. Al-Hussein tranh đấu cho tới cùng, không nộp phạt nhỏ để vào tù chịu phạt nặng hơn; Shukarno nương theo án phạt đẩy tới, đòi bị phạt nặng hơn, chịu nhục hình công khai. Hình phạt càng nặng càng làm nổi lên sự hủ lậu của luật pháp xứ họ. Kết quả bước đầu là nhà nước liên hệ đã phải bỏ hay hoãn lại hình phạt đánh roi lạc hậu, để còn giữ thể diện mà hội nhập vào thế giới văn minh.

Hai người đàn bà trên đã có những hành động đấu tranh bất bạo động tiên phong mở đường. Đây là ví dụ cho thấy đấu tranh bất bạo động không phải là lối đấu tranh thụ động chờ chịu cho thế lực cầm quyền trấn áp, mà là cả một phương pháp luôn tìm thế chủ động một cách phi bạo lực để từng bước nong xích đẩy lùi đối phương đang mạnh hơn. Nhưng hành động đấu tranh mở đường này của họ có thành công ở bước kế tiếp không là tùy ở sự nhập cuộc của số đông quần chúng còn lại có biết nương theo đó mà tạo thêm áp lực lên chính quyền hay không.

Nhìn người lại nghĩ đến ta. Nước Đại Việt ta ngày nay không những còn mà lại càng thêm những luật lệ phản động phi lý không kém các xứ kể trên . Nếu như Al-Hussein nước Sudan chỉ vì mặc quần jean mà bị phạt, thì blogger Mẹ Nấm xứ Việt chỉ vì mặc áo hiển thị những giòng chữ bảo vệ tổ quốc khẳng định chủ quyền đất nước trước Hoa Quốc (nước Tàu Cộng) mà bị công an xách nhiễu bắt giam. Trong khi phản biện xã hội là chuẩn mực bình thường nơi các nước văn minh, thì quyết định 97 lại mới được nhà cầm quyền đẻ ra để ngăn cấm chuyện này.

Nhưng với tinh thần bất khuất của dân Việt, không thể kém hơn hai người đàn bà hồi giáo đã từng bị dạy dỗ phải tuân thủ những hủ tục tôn giáo từ khi lọt lòng mẹ, chúng ta sẽ không ngạc nhiên nếu một ngày nào đó, dân Việt ta sẽ kiên quyết trong ôn hòa, rủ nhau giấy lên một phong trào người dân đòi vào tù dưới chế độ CSVN. Vì các trí thức không thể không vi phạm luật của nhà nước CSVN khi họ chỉ làm đúng chức năng của mình là góp ý phản biện để xây dựng xã hội. Các bạn trẻ không thể không vi phạm luật lệ cấm đoán của nhà nước CSVN khi họ chỉ công khai bộc lộ tình yêu nước một cách tự nhiên, không theo định hướng hèn với giặc của nhà nước, khẳng định chủ quyền đất nước trên biển đảo của tổ tiên. Các ký giả không thể không vi phạm những sự cấm đoán của Đảng CSVN khi họ làm đúng chức năng của mình, thông tin sự thật, nêu rõ việc chế độ Bắc Kinh ức hiếp chèn lấn dân Việt, thay vì phải theo Đảng kỵ húy chỉ được dùng chữ Tàu “Lạ”. Các tín hữu không thể không vi phạm sự cấm đoán của nhà nước CSVN khi họ chỉ thực hiện nhu cầu tôn giáo căn bản là cầu nguyện trên sân nhà thờ giáo phận mình vốn đã bị cướp đoạt từ trước. Các tăng thân Làng Mai không thể không vi phạm lệnh tống xuất của nhà nước khi họ kiên trì bám trụ, tụ vào nhau ngồi tu thiền tại Thiền Viện mà chính đồng môn và phật tử khắp nơi đã góp phần xây dựng. Các dân oan không thể không vi phạm lệnh lạc của nhà nước khi họ chỉ rủ nhau đông đủ đến cơ quan nhà nước để khiếu kiện những hành vi cướp bóc nhà đất của các quan chức địa phương, v.v…

Khi người người đòi vào tù, chủ động đi trước phản ứng đàn áp bắt bớ một bước, đồng thời làm nổi bật hơn những luật, lệnh phản động phi lý của chế độ, thì Đảng và Nhà nước CSVN đã bắt đầu bị tước mất cái vũ khí lớn nhất của họ, đó là sự sợ hãi của quần chúng. Và từ điểm đó trở đi chế độ độc tài CSVN sẽ theo chân chế độ thực dân Anh tại Ấn Độ, chế độ kỳ thị chủng tộc tại Nam Phi, chế độ quân phiệt Pinochet tại Chi Lê, chế độ độc tài Milosevic tại Serbia, và nhiều nơi khác nữa.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.