Phó Thủ Tướng Trương Vĩnh Trọng không lỡ miệng và cũng chẳng nói dối

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Khi trang Điện báo Vietnamnet loan tải lời tuyên bố của Phó Thủ Tướng Trương Vĩnh Trọng phát biểu chỉ đạo tại Diễn Đàn xúc tiến đầu tư Tây Nguyên, dư luận nói chung không mấy người để ý… Nhưng sự việc bắt đầu được quan tâm khi xuất hiện bài viết nhan đề “Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng, lỡ miệng… nói dối!” của ông Trương Duy Nhất, được phổ biến rộng rãi trên trang mạng Bauxite-Vietnam (http://bauxitevietnam.info/)

Dĩ nhiên các lãnh tụ CS nói dối là chuyện thông thường, chẳng mấy ai quan tâm, nhưng khi ông Trương Duy Nhất cho rằng ông Phó Thủ Tướng CSVN đã nói dối do “lỡ miệng” thì là chuyện lạ, khiến người đọc muốn biết điều nói dối là gì và tại sao lại bảo là lỡ miệng. Phó Thủ Tướng CSVN Trương Vĩnh Trọng đã tuyên bố như sau:

“Cho đến lúc này, dư luận trong nước cũng như trên thế giới, kể cả những người khó tính, [không] ai nói đến vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên nữa. Điều đó cho thấy, khai thác bô-xít ở Tây Nguyên là đúng đắn và đang gặp thuận lợi.”

Nếu bảo rằng ông Trọng đã nói dối thì có nghĩa là ông ta phải biết điều ông ta nói là không đúng sự thật, là tầm bậy. Tuy nhiên nếu đọc tiếp và căn cứ vào các điều ông Trọng phát biểu sau đó, chúng ta sẽ thấy trạng thái tư duy của cả con người, nếu thấy ngang chướng và thiếu thông minh thì có phần đúng, nhưng “nói dối” thì hơi oan. Có thể là ông Trương Duy Nhất đã bị dội ngay bởi câu nói đầu của ông Phó Thủ Tướng Trọng nên không xét tới các lời phát biểu kế tiếp của ông ta. Trong những lãnh vực khác ông Phó Thủ Tướng Trọng đều nói ngang ngang và tối tối gần như thế cả ! Đây nhé ông ta đã phát biểu nguyên văn như sau:

“Ví dụ như cán bộ đi học Bác sỹ mà thiếu bằng tiếng Anh thì cứ mạnh dạn cho họ đi học. Sau khi trở thành Bác sỹ rồi thì về học bổ túc thêm tiếng Anh để hoàn thiện hơn, và các ngành khác cũng nên thế.”

Như vậy rõ ràng là Phó Thủ Tướng Trọng đã không hiểu rằng cần phải đọc, nghe, và viết được tiếng Anh thì mới học được các sách y khoa viết bằng Anh ngữ, mới hiểu được thầy ngoại quốc nói gì. Với trình độ suy nghĩ như vậy, tôi tin rằng ông Trương Vĩnh Trọng không để ý và không hiểu tại sao lại phải ngưng khai thác bô-xít tại Tây Nguyên, ông cũng không nắm vững những dự án đó đang và sẽ có những tác hại gì… Và chắc chắn ông ta cũng không biết và không nhớ mấy viên chức cao cấp khác như các ông Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng đã hứa hẹn sẽ trả lời cụ thể về những khiếm khuyết của dự án… nhưng tới bây giờ cũng chưa trả lời gì cả.

Trước đây ông Trọng có mơ màng thấy người ta phản đối việc khai thác Bô-xít tại Tây Nguyên. Là quan chức của chế độ độc tài, ông đã nhiễm thói quen để ngoài tai ý kiến của dân, thậm chí còn gán cho người phản đối là vì “khó tính”. Nay nhờ sự ù lỳ của guồng máy chế độ, tạm thời không thấy những hình thức phản đối như cách đây vài tháng, thì ông Phó Thủ Tướng Trọng coi như xong chuyện và nghĩ việc khai thác bô-xít đã trở nên thuận lợi ! Cho nên bản chất lời phát biểu của Phó Thủ Tướng Trọng không phải là nói dối mà là không biết gì và nói bừa.

Ông Trọng cũng chẳng phải là lỡ miệng vì lỡ miệng thường chỉ xẩy ra một lần trong một dịp phát biểu, trong khi cả cuộc phỏng vấn Phó Thủ Tướng Trọng đã toàn nói lăng nhăng như vậy thì căn bệnh phải trầm trọng hơn. Ngay trong phần mở đầu, ông Trọng tuyên bố một câu “xanh rờn”:

“Bô-xít ở Tây Nguyên có trữ lượng thuộc hàng nhất nhì thế giới. Tuy nhiên, những nơi có bô-xít thì không thể trồng được loại cây gì và đất bị bỏ hoang rất lớn. Vì thế, tại sao chúng ta không khai thác để làm giàu cho dân, sau đó lấp đất lại để sản xuất nông lâm nghiệp, tiếp tục làm giàu cho Tây Nguyên?”

Trữ lượng Bô-xít tại Tây Nguyên không phải là nhất hay nhì, cũng chẳng phải là ba hay tư trên thế giới. Hãy nhìn vào nhiều nguồn tài liệu, vào các con số và bản đồ diện tích các vùng có mỏ Bô-xít và đang được khai thác tại Nga, Trung Quốc, Úc, Phi Châu, Mỹ Châu và Ấn Độ, thì thấy câu chuyện trữ lượng Bô-xít Việt Nam nhất nhì thế giới là chuyện hoang đường. Chi tiết trong vùng Tây Nguyên “các nơi có Bô-xít thì không thể trồng được loại cây gì và đất bị bỏ hoang rất lớn” cũng sai nốt. Còn chuyện đào lấy Bô-xít xong lấp đất lại để sản xuất nông lâm nghiệp thì kinh nghiệm thực tế cho thấy, tại Lâm Đồng, những nơi khai thác bô-xít trước đây 20 năm đến nay chỉ có một loại cây dại nhỏ là mọc lên nổi, như vậy thì làm sao phát triển nông lâm nghiệp, làm giàu cho Tây Nguyên?

Trong việc khai thác bô-xít, có biết bao nhiêu mối đe dọa cho thiên nhiên và đời sống người dân mà “Bùn đỏ” là mối đe dọa to lớn hơn cả. Tuy nhiên trước khi nguy cơ Bùn đỏ xuất hiện, rừng cây và đồn điền bị phá hủy sẽ xẩy ra trước tiên, mà nếu chưa bị phá hủy thì sẽ bị thiếu nước trầm trọng vì phần quan trọng nguồn nước thiên nhiên sẽ bị sử dụng để biến chế quặng Bô-xít. Thế mà Phó Thủ Tướng Trọng dám cả quyết:

“Tôi tin là sắp tới Tây Nguyên sẽ đón những làn sóng đầu tư ồ ạt, đặc biệt là trong lĩnh vực trồng và chế biến nông sản.”

Như vậy thì không phải là Phó Thủ Tướng Trọng đã lỡ miệng mà rõ ràng ông ta nằm mơ nói sảng!

Bi kịch của đất nước và dân tộc Việt Nam từ bao lâu nay dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN là những con người ngồi ở vị trí cao nhất lại không hề có được một trí tuệ, tầm nhìn, bản lĩnh cũng như cái tâm khả dĩ xứng đáng với vị trí đó. Hoặc kém cỏi đến mức ngồi nói chuyện với Tổng Thống nước ngoài mà phải rút giấy ra đọc như Thủ Tướng Phan Văn Khải, hoặc dối trá leo lẻo mà lại tự cho rằng “Tôi yêu nhất sự trung thực, ghét nhất sự giả dối” như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hoặc có lắm sáng kiến đáng… kinh ngạc như sáng kiến “ghi nợ trên bằng cấp của sinh viên” của Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân, và vô số những câu nói cũng như những việc làm “để đời” của bao nhiêu nhân vật khác, bây giờ lại thêm ông Phó Thủ Tướng nói bừa nói ẩu Trương Vĩnh Trọng này nữa…

Ông Trương Duy Nhất quả là người rất bao dung nên đã cho rằng ông Phó Thủ Tướng Trọng đã “lỡ miệng nói dối”, được như vậy… còn đỡ! Ngạn ngữ có câu: “Đem dạ tiểu nhân mà xét lòng người quân tử”, xem ra là ngược lại đối với trường hợp hai ông họ Trương này. Trương Duy Nhất đã đem thước đo dùng cho một người hiểu biết để xét đoán một người không có trình độ và vô trách nhiệm là Trưng Vĩnh Trọng mà đảng CSVN đã đặt vào vị trí Phó Thủ Tướng để cai trị dân tộc chúng ta.

Hoàng Cơ Định
hoangcodinh@jps.net

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.