Quyền duy nhất được thực thi

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

22 tháng 10, 2012

“Việc tước bỏ các quyền tích cực của công dân là tội phạm nặng nhất, là sự sỉ nhục dân tộc”. (Robespiere)

Là một công dân sống trên trái đất này, hẳn quý vị đều từng biết đến những lời sau:

“Xét rằng, theo những nguyên tắc nêu trong Hiến chương Liên Hợp Quốc, việc công nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng và bất di bất dịch của mọi thành viên trong cộng đồng nhân loại là nền tảng cho tự do, công lý và hoà bình trên thế giới;

Thừa nhận rằng, những quyền này bắt nguồn từ phẩm giá vốn có của con người…”.

Những lời trên được trích dẫn tại Lời nói đầu của “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” (International Covenant on Civil and Political Rights), do Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 16.12.1966. Bản thân Việt Nam đã tham gia ký kết vào ngày 24.9.1982. Như vậy Việt Nam cũng là quốc gia thành viên của Công ước này. Khi tham gia ký kết một bản Công ước Quốc tế, thì bất kể thành viên liên quan nào cũng phải tuân thủ nghiêm túc những quy định và cam kết được ghi trong đó. Đó là trách nhiệm và bổn phận của quốc gia thành viên, những vi phạm về các điều khoản sẽ bị cộng đồng thế giới có những biện pháp chế tài tương ứng. Do vậy, theo quy định – Việt Nam phải tuân thủ nội dung ghi trong bản Công ước này.

Là một quốc gia độc tài Cộng Sản, Việt Nam thường xuyên bị cộng đồng quốc tế lên án do vi phạm các quyền con người. Nhà nước Việt Nam đã không làm trọn bổn phận của một quốc gia thành viên, mà ngược lại các quyền của người dân thường bị hạn chế và chưa được tôn trọng như: Quyền sống, quyền tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do hội họp, quyền bầu cử và quyền được xét xử bình đẳng và theo đúng trình tự pháp luật…; cộng đồng quốc tế đã chứng kiến những phiên toà xét xử bất công và phi lý của hệ thống toà án nhà nước Việt Nam đối với các nhà bất đồng chính kiến, những người hoạt động đòi hỏi các quyền tự do dân chủ cho người dân. Những nhà Dân chủ này không hề làm gì khác ngoài việc đòi hỏi trong ôn hoà các quyền đã được ghi trong “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị”. Và họ đã phải gánh chịu những bản án nặng nề, bị đối xử thô bạo trong tù ngục. Linh mục Nguyễn Văn Lý đã phải ngồi từ vì đòi dân chủ và tự do tín ngưỡng. Các tăng ni phật tử bị đánh đập và đe doạ vì đấu tranh đòi quyền con người cho người dân, nhiều người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược bị bắt giam như: Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Trội...; rất nhiều nhà dân chủ khác cũng phải chịu những bản án tù nặng nề vì bất đồng quan điểm với nhà nước, đòi tự do dân chủ cho Việt Nam, tiêu biểu như: Luật sư Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Cù Huy Hà Vũ, Trần Anh Kim…; các nhà hoạt động nghệ thuật cũng bị bắt giam vì bị chính quyền cho là trái với chủ trương, đường lối của đảng. Họ là Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, Nhạc sĩ Việt Khang, Nhà thơ Trần Đức Thạch…

Đối với người dân Việt Nam, họ chưa được hưởng một thứ quyền gì đúng nghĩa, những quyền mà đáng lẽ họ hiển nhiên được có.

Với một thể chế chính trị độc đảng, quyền bầu cử của người dân Việt Nam chỉ có được trên hình thức. Họ phải đi bầu cử trong sự lừa dối và ép buộc của chính quyền, lá phiếu của người dân không mảy may quyết định đến việc chọn người đại diện cho mình, vì rằng việc này đã có đảng Cộng sản làm thay.

Các tổ chức dân sự ở Việt Nam do nhà nước thành lập, và do đảng Cộng sản lãnh đạo. Vì vậy người dân không có vai trò gì trong việc tham gia và thực hiện các quyền tích cực của công dân. Do đó họ không thể tham gia vào tiến trình quản lý và phát triển xã hội, môi trường sống của bản thân mình. Nếu có ai đó dám lên tiếng phản đối sự bất công này, thì một bản án tù đang chờ họ trước mắt.

Về tự do ngôn luận, thì tất cả những ai dám lên tiếng về tình trạng bất công của chế độ, phản ánh hiện tình đất nước đều bị bắt giam. Tất cả đều được gán ghép vào hai điều khoản đàn áp khét tiếng: điều 79 và điều 88 của Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Biểu tình phản đối nhà nước hay chống ngoại xâm ở Việt Nam được coi là có tội. Những người tham gia được nhìn nhận như những kẻ âm mưu lật đổ chính quyền và gây rối trật tự công cộng. Họ bị bắt giam và bị người của công lực đánh đập và hành hung tàn nhẫn tại hiện trường.

Nhà nước Việt Nam làm tất cả những chuyện trên một cách công khai và mạnh mẽ, coi như không có bản “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” mà họ đã tham gia ký kết. Họ coi thường người dân Việt Nam và cả dư luận Quốc tế.

Vì vậy mà nói, tại đất nước Việt Nam chúng ta – chỉ có một thứ quyền duy nhất được thực thi – đó là quyền được ngồi tù và quyền được trở thành “Phản động”.

Nguồn : Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.