Tai họa của chuẩn mực

Ảnh chụp màn hình Thanh Niên
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nhân mạng xã hội đang chế giễu màn xưng “em” của ông bộ trưởng Bộ Giáo dục khi hứa với lãnh đạo Quốc hội, xin kể lại một chuyện.

Hôm đó, cách đây đã gần 40 năm, là phiên tôi phải trực điện thoại “chiến đấu.” Một lần có chuông reo, tôi vội nhấc máy và trả lời theo quy định: “Tôi là nhân viên quân lực tiểu đoàn Bảy nghe đây,” thì ông Thêm, làm công tác cán bộ ở trung đoàn, vốn là người quen biết, gầm lên từ đầu dây bên kia: “Nghe cái con củ c*c, mày là Tạ Duy Anh, nhà văn nhà báo mà nói năng thế à.”

Và ông Thêm lập tức dập máy.

Cho đến tận hàng tháng, thậm chí nhiều tháng sau tôi vẫn hoang mang tự hỏi: “Ông ta nổi khùng với mình vì chuyện gì nhỉ?” Tôi rất muốn biết ông cán bộ trung đoàn tên là Thêm, một người trông khá hiền lành, cáu với tôi vì lẽ gì? Tôi đã làm gì xúc phạm tới ông? Rõ ràng là tôi đã kịp nói gì đâu, sau khi tuân thủ tối đa nguyên tắc văn hóa và điều lệnh khi trả lời điện thoại?

Tôi sẽ không bao giờ tìm được lời giải thích, nếu chính ông tiểu đoàn phó chính trị tiểu đoàn, tên là Bàn Văn Đoàn không tự nói ra. Hôm ấy, sau khi cùng nhau đánh mấy sec bóng bàn, nhân lúc vui vẻ, tôi đem chuyện bị ông Thêm mắng nói với chính trị viên, thì ông ông Đoàn Văn Bàn vừa cười cười vừa bảo: “Tớ biết chuyện đó rồi. Thằng Thêm bảo với tớ là cậu xấc với hắn! Cậu ngốc bỏ mẹ, thằng cha muốn ra oai với cậu đấy mà. Đáng lẽ khi trả lời cậu phải dạ dạ vâng vâng, xuýt xoa xưng ’em’ với nó như những đứa khác, thì đâu nên nỗi.”

Tôi “à” lên một tiếng, nửa cay đắng, nửa thấy sao mà hài hước và bỗng “ngộ” ra nguyên nhân của sự khốn nạn xảy ra với tôi hai lần trước đó.

Lần thứ nhất.

Đó là khi tôi tự vào trình báo việc bị nghi cho ăn cắp xe đạp (tôi mượn xe đạp của anh bạn mua của bọn ăn cắp) tại Công an Hòa Bình năm 1983. Người trực ban, tên Phồn, quân hàm trung úy, phản ứng khó chịu ra mặt, khi nghe tôi xưng “tôi” với anh ta. Ngoài “sơ suất” đó ra, tôi không biết mình đã làm gì khiến anh ta nổi giận! Tai họa lập tức giáng xuống đầu tôi sau đó, mà tôi đã từng kể hầu quý vị trong một bài viết cách đây vài năm.

Còn đây là lần thứ hai.

Chính là lần tôi bị Nguyễn Văn Định (Định Mắm) và đám vệ binh trung đoàn 254 tra tấn năm 1985, tôi cũng đã kể. Bốn thằng đồng đội của tôi, khi bị chiếu đèn pin vào mặt, hỏi tên, đơn vị, đều lập cập xưng “em” bằng vẻ mặt đầy sợ hãi, van lơn trước khi khai báo, thì an toàn. Riêng tôi, người cuối cùng, khi bị hỏi: “Còn mày, ở đơn vị nào?” mới chỉ kịp đáp: “Tôi ở…” thì liền bị Định giáng cho một cú tát lệch mặt, mở đầu cho trận tra tấn điên rồ và tàn bạo sau đó ít phút.

Cả ba lần tôi chuốc tai họa đều bởi kiên quyết giữ các chuẩn mực trong xưng hô.

Vì thế tôi hiểu từ gốc rễ lý do khiến ông bộ trưởng bật xưng “em” trong giao tiếp, tại một diễn đàn quyền lực, khiến ông trở thành kẻ quê mùa và yếu đuối dưới mắt cộng đồng. Đơn giản tại đó ông thấy mình là “phận dưới,” không đủ tự tin vào những gì mình có, sợ hãi thứ mình đang mang vác có thể đè bẹp mình xuống bất cứ khi nào. Áp lực thành tích chính trị đôi khi khiến ngay cả một ông quan thượng thư, cũng có thể mất trí nhớ tạm thời về bản thân.

Và tôi thương ông nhiều hơn trách, nhưng không chấp nhận việc phá vỡ các chuẩn mực, dù có thể gặp tai họa, như chính tôi đã từng phải trả giá.

Nguồn: FB Lao Ta

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng hôm 4/5/1026. Ảnh: Vietnamnet

Nghĩ gì về chủ trương “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội?

Một mô hình chính trị – xã hội muốn tồn tại lâu dài và có khả năng thuyết phục người dân thì trước hết phải trả lời được ba câu hỏi căn bản: Nó dựa trên hệ tư tưởng nào, nó đã được thực tiễn kiểm chứng ra sao, và cuối cùng, nó phục vụ cho lợi ích của ai? Chính vì vậy, khi xuất hiện khẩu hiệu “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội, điều mà xã hội cần không phải là những tràng vỗ tay theo quán tính hay các bài tuyên truyền một chiều, mà là một cuộc thảo luận nghiêm túc về nội hàm thực sự của khái niệm ấy.

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.