Thư chào mừng Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong ngoài nước và các Thân hữu dân chủ quốc tế.
Kính thưa Quý thành viên sáng lập Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam.

Một trong các nguyên nhân quan trọng gây ra tình trạng thê thảm của Việt Nam hôm nay (ngạt thở chính trị, tụt hậu kinh tế, thất thoát tài chánh, lộng hành tham nhũng, bùng nổ bạo lực, tràn lan dối trá, suy thoái văn hóa, xuống cấp giáo dục, băng hoại đạo đức, ô nhiễm môi trường, bất ổn nhân sinh, mong manh quốc phòng và cận kề hiểm họa ngoại xâm…), đó chính là vì Việt Nam, trong hơn nửa thế kỷ nay dưới chế độ Cộng sản, hoàn toàn không có tự do ngôn luận và tự do báo chí.

Đảng và nhà cầm quyền Cộng sản – trong mục tiêu tối thượng là muôn năm trường trị trên toàn dân và toàn nước – đã tự cho mình cái quyền định đoạt đâu là sự thật, đâu là lẽ phải, đâu là chương trình phát triển hiện tại và đâu là dự phóng thành tựu tương lai của đất nước (chủ nghĩa xã hội hoang tưởng). Do đó, họ đã dùng tất cả bạo lực chính trị và nguồn lực tài chánh để đẻ ra cả một một nền báo chí công cụ (lên tới cả ngàn đơn vị) với đội ngũ phóng viên quốc doanh (lên tới hai mươi ngàn người, chưa kể đội ngũ dư luận viên còn đông đảo hơn nữa), ngõ hầu thao túng, lèo lái và đầu độc công luận trong lẫn ngoài nước, cung cấp cho quốc dân và quốc tế một biển thông tin với 3 đặc tính thường xuyên nổi bật: trình bày sự kiện dối trá, đưa ra lý luận quàng xiên và áp đặt phán đoán sai lạc. Tất cả đã và đang khiến đất nước phải gánh chịu những hậu quả nặng nề như nói trên và khiến Việt Nam luôn đứng hàng chót của thế giới về mọi mặt.

Chưa hết, nhà cầm quyền độc tài còn mạnh tay đàn áp những “tôi tớ của sự thật” là các nhà báo quốc doanh có lương tâm, các nhà báo độc lập có thiện chí, bằng nhiều luật lệ (như điều 79, 88, 258 bộ Luật hình sự, như nghị định 72 và 174 về internet, như Luật báo chí…) bất chấp các công ước về nhân quyền mà VN đã ký kết, và bằng những biện pháp bạo lực (sách nhiễu hăm dọa, phong tỏa kinh tế, giam cầm kết tội…), bất chấp các tiêu chuẩn của thế giới văn minh về tự do ngôn luận và tự do báo chí.

Đứng trước tệ nạn và thảm trạng này, Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam gồm những nhà báo chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp, trong và ngoài hệ thống báo chí quốc doanh, nay đã ra đời như một đáp ứng can đảm và cần thiết trước tình thế. Mọi ai yêu dân chủ và tự do, nhân quyền và dân quyền tại VN lẫn thế giới đều vui mừng chào đón sự kiện lịch sử này, trong đó có Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm chúng tôi.

Hội Tù Nhân Lương Tâm hoàn toàn tán thành các mục đích của Hội Nhà Báo Độc Lập, như “phản ánh trung thực những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước” vốn thường bị báo chí quốc doanh che giấu hay xuyên tạc; “phản biện những chính sách bất hợp lý của nhà nước” vốn khinh thường ý kiến nhân dân và chỉ nhắm lợi ích cục bộ; “tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội”, vì đó là nghĩa vụ và quyền lợi chính đáng của nhân dân; “hỗ trợ về tinh thần và vật chất, hoạt động tương thân tương ái giữa các hội viên”, để nhà báo khỏi vì miếng cơm manh áo hay phục tùng sợ hãi mà trở thành công cụ trong tay nhà cầm quyền; “lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố”, vì đây là mối ô nhục của đất nước và là mầm suy thoái của xã hội; “đấu tranh yêu cầu nhà cầm quyền hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ luật Hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí”, vì đây là sự chà đạp trắng trợn quyền được biết và được nói sự thật của quốc dân; “thu hút và đào tạo cây viết trẻ nhằm đóng góp cho nền báo chí chuyên nghiệp Việt Nam trong tương lai”, vì hiện tại, với “nền báo chí cách mạng”, lương tâm đại đa số nhà báo quốc doanh bị lu mờ và khả năng chuyên môn của họ chẳng còn phục vụ chính nghĩa; “thu hút và tạo môi trường sinh hoạt cho các nhà báo và cộng tác viên báo chí, không phân biệt báo nhà nước hay truyền thông xã hội”, để những con người này thể hiện được thiên chức cao quý của mình là công bố sự thật, bênh vực lẽ phải ngõ hầu phục vụ lợi ích của đất nước và toàn dân chứ không của bất chứ phe đảng nào.

Chúng tôi biết rằng nhà cầm quyền ưa độc tài, sính gian trá và chuộng bạo lực này đang tìm cách dùng các luật lệ bất công vô lý của họ để phi pháp hóa sự xuất hiện của Quý Hội, dùng lực lượng phóng viên công cụ và dư luận viên đầy tớ của họ để vu khống và lăng mạ bản chất của Quý Hội, dùng mạng lưới công an để cấm cản các hoạt động và sách nhiễu, thậm chí bắt bớ các thành viên của Quý Hội. Chúng tôi chúc Quý Hội hãy can đảm tiến bước, vì Sự thật và Công lý đứng về phía chúng ta cũng như Đồng bào và thế giới dân chủ đứng bên cạnh chúng ta.

Đất nước chỉ phồn vinh, xã hội chỉ tiến bộ, quốc gia chỉ độc lập và nhân dân chỉ hạnh phúc khi tại Việt Nam có một nền báo chí tự do với những người làm báo độc lập, chỉ biết lấy lương tâm ngay chính làm ánh sáng, sự thật trọn vẹn làm tiêu chuẩn và công bình xã hội như động lực cho mình.

Việt Nam ngày 06-07-2014
Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?

Tổng thống Ukraine Zelensky. Ảnh: Sergey Dolzhenko/ EPA

Thư ngỏ của Zelensky gửi Putin

Ngày 4 tháng 6 năm 2026. Zelensky công bố một bức thư ngỏ gửi thẳng cho Putin. Không qua trung gian, không ngoại giao vòng vo. Đây là lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh toàn diện nổ ra năm 2022 mà người ta thấy một văn bản trực diện đến mức như vậy.

Thời điểm cũng khá đặc biệt. Thế giới đang chăm chú vào cuộc đối đầu Mỹ-Iran, Ukraine như bị đẩy ra rìa. Zelensky hiểu điều đó, và đây rõ ràng là một nước cờ có tính toán.

Thượng nghị sĩ Philippines Risa Hontiveros giương cao cờ Philippines trên đảo Thị Tứ ở Biển Đông vào ngày 21 tháng 2 năm 2026. Ảnh: Jam Sta Rosa/ AFP

Vì sao Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 không hề thất bại?

Một thập kỷ sau Phán quyết Trọng tài Biển Đông, câu hỏi quan trọng nhất không còn là liệu Trung Quốc có tuân thủ phán quyết hay không, bởi rõ ràng là họ không tuân thủ. Câu hỏi quan trọng hiện nay là liệu phán quyết có làm thay đổi cục diện chiến lược và pháp lý ở Biển Đông hay không, và câu trả lời đang ngày càng nghiêng về hướng “Có.”