Thư Ngỏ Đầu Năm Đinh Hợi 2007

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 63.2 kb

JPEG - 11.9 kb

Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng
2530 Berryessa Rd #234, San Jose, CA 95132, USA.
Tel:(408) 347-8830; Email:lienlac@viettan.org

****

Thư Ngỏ Đầu Năm Đinh Hợi 2007
của ông Đỗ Hoàng Điềm,
Chủ tịch Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

Kính thưa đồng bào,

Trong năm 2006 đã có hai biến cố đáng kể cho đất nước về mặt kinh tế. Thứ nhất là việc Việt Nam được chính thức nhận làm thành viên thứ 150 của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới tức WTO. Thứ hai là sự kiện Việt Nam đứng ra tổ chức hội nghị cao cấp của khối kinh tế châu Á-Thái Bình Dương APEC. Cả hai biến cố này được xem như cao điểm hội nhập của Việt Nam đối với thế giới. Đi đôi là niềm hy vọng của nhân dân Việt Nam vào một tương lai phồn vinh, một cuộc sống sung túc hơn.

Hai biến cố này quả đã đánh dấu một cơ hội mới cho đất nước chúng ta. Nhưng liệu dân tộc Việt Nam có nắm bắt được cơ hội này hay không vẫn còn là một dấu hỏi. Có năm vấn đề lớn mà nhà cầm quyền CSVN phải giải quyết để bảo đảm dân tộc có thể khai thác được những cơ hội của sự hội nhập, và mọi tầng lớp nhân dân đều được hưởng quyền lợi đồng đều chứ không phải chỉ có một thiểu số có chức có quyền.

Thứ nhất là phải giải quyết tình trạng tham nhũng trầm trọng đã thấm vào tận xương tủy của guồng máy nhà nước. Với tình trạng nhũng lạm kinh niên này, càng mở cửa buôn bán với bên ngoài sẽ càng tạo điều kiện cho nạn tham nhũng trở nên ngặt nghèo, càng làm cho tài sản và quyền lợi của đất nước thêm thua thiệt, và nhất là quyền lợi của dân nghèo càng bị bán đứng cho ngoại quốc để làm giầu cho những quan chức của nhà nước. Vấn đề là chính quyền CSVN có thực tâm muốn giải quyết hay không khi ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội CSVN, đã từng tuyên bố là chỉ có thể đụng tới cấp thứ trưởng trở xuống mà thôi.

Thứ hai là phải giải quyết tình trạng luật pháp thiếu nghiêm minh, không được thi hành đúng mức hoặc tệ hơn là bị áp dụng tùy tiện. Điều người dân mong đợi là khi mở cửa thì áp lực quốc tế sẽ buộc nhà nước CSVN phải cải tổ luật pháp, tránh tình trạng mù mờ như hiện nay. Nhưng vấn đề là luật pháp chỉ có trên giấy tờ mà thôi hay còn phải được thi hành đúng đắn. Hiển nhiên ngày nay chính ông Nguyễn Tấn Dũng còn phải đổ tội là địa phương không thi hành đúng vì chưa quán triệt luật pháp của nhà nước. Chưa quán triệt hay được dung túng là điều nhân dân cần xét kỹ.

Thứ ba là tình trạng bất công trong xã hội. Đây là hậu quả trực tiếp của hai vấn nạn trên, tham nhũng và luật pháp thiếu nghiêm minh. Ngày nay hình ảnh dân oan tụ tập khiếu kiện tại thủ đô Hà Nội, có lúc lên đến hàng trăm người, đã trở thành một hiện tượng thường xuyên. Tại sao lại như vậy? Xin thưa vì chính những người tự xưng là đầy tớ của nhân dân, từ công an đến quan chức nhà nước, đã chèn ép, ức hiếp dân nghèo đến mức họ không chịu nổi nữa. Khi mở cửa buôn bán với ngoại quốc, với những mối lợi to tát được hứa hẹn, những người đầy tớ nhân dân ấy đã sẵn sàng cướp đất của dân để làm của riêng hay sung công để bán lấy lời.

Thứ tư llà khoảng cách giữa giầu và nghèo ngày càng gia tăng. Đúng là mở cửa buôn bán đã tạo thêm công ăn việc làm, và đời sống của một số tầng lớp nhân dân có được cải thiện so với 15, 20 năm trước. Nhưng có phải tất cả mọi tầng lớp nhân dân đều được hưởng như thế không? Câu trả lời là không. Chính những viên chức cao cấp như tiến sĩ Lê Đăng Doanh, cố vấn kinh tế cho Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản, hay cựu thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng đã từng phải lên tiếng báo động hố sâu giữa giầu và nghèo trong xã hội đã gia tăng đáng sợ. Giải thích làm sao khi con em của những cán bộ cao cấp có thể sang Las Vegas bên Mỹ đánh bạc thua cả trăm ngàn đô la một đêm trong khi mức thu nhập bình quân tại Việt Nam vẫn chỉ có mấy trăm đô la một năm mỗi đầu người?

Sau cùng là một vấn nạn khá đặc thù. Đó là tình trạng lao động của người công nhân. Qua những vụ đình công hàng chục ngàn người trong năm 2006, một điều rõ ràng là quyền lợi của người công nhân Việt Nam đã không được bảo vệ đúng mức. Đặc biệt là trong những hãng xưởng của ngoại quốc. Thế thì công đoàn ở đâu? Câu trả lời là vì công đoàn cũng là của nhà nước, của đảng CSVN thì làm sao mà họ lại phải ưu tiên bảo vệ quyền lợi công nhân? Ưu tiên nếu có là để bảo vệ những hợp đồng mà Hà Nội đã ký với ngoại quốc. Công đoàn thì phải là của người công nhân, không thể lệ thuộc vào nhà nước hay bất cứ một đảng nào. Ở khắp nơi trên thế giới đều như vậy cả, thế thì tại sao ở Việt Nam lại không được như thế?

Với những vấn đề to lớn và phức tạp đó, liệu chúng ta có thể tin tưởng hay phó mặc cho chính quyền Hà Nội giải quyết hay không? Và nếu chính quyền này lại đang bị căn bệnh tham nhũng hoành hành đồng thời nằm gọn trong sự độc quyền kiểm soát của một nhóm người thì làm sao người dân có thể tin tưởng được nữa? Đã đến lúc nhân dân Việt Nam phải tự tranh đấu cho quyền lợi của mình, tự bảo vệ lấy cuộc sống và gia đình của mình.

Nếu bị chèn ép hay bất công, hãy khiếu kiện, nêu đích danh những ai ức hiếp mình để đòi xét xử công bằng. Hàng trăm, hàng ngàn đồng bào đã làm rồi và nhà nước bắt buộc phải lắng nghe.

Nếu bị bóc lột trong nhà máy, hãy đình công cho đến khi quyền lợi được tôn trọng. Hãy cùng nhau tự đòi hỏi thay vì mất thời giờ trông mong vào công đoàn của nhà nước.

Nếu thấy luật pháp không nghiêm minh, nếu thấy tham nhũng lộng hành, hãy đòi hỏi một cuộc bầu cử công bằng để lựa ra những dân biểu xứng đáng không do đảng Cộng Sản chọn sẵn, bằng không thì hãy cùng nhau bỏ phiếu trắng hay tẩy chay cuộc bầu cử vô nghĩa vào tháng 5 tới đây vì nhà nước CSVN cũng sẽ dàn dựng ra những bù nhìn nhũng lạm của dân.

Kính thưa đồng bào,

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã từng công nhận : Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Điều này quả là đúng. Ngày nay chính họ đang làm công việc áp bức người dân Việt Nam, thì chính họ sẽ phải chấp nhận sự đấu tranh của người dân. Tất cả mọi người dân sẽ phải sẵn sàng tham gia, đứng lên đòi hỏi quyền lợi cho chính mình và gia đình một cách ôn hòa, bất bạo động.

Ngày nay đã khác, càng mở cửa thì nhà cầm quyền CSVN lại càng không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những đòi hỏi chính đáng. Và chỉ có cách giải quyết rốt ráo những vấn nạn đang đè nặng lên đất nước, lúc đó mới mong có thể khai thác được hết cơ hội của sự hội nhập, và mọi tầng lớp nhân dân mới thực sự hưởng được hết những phúc lợi.

Chúng ta không thể thụ động hay thờ ơ được nữa. Đảng Việt Tân nguyện sẽ cùng đồng bào tranh đấu để giải quyết những vấn đề của đời sống, những vấn nạn của đất nước.

Với quyết tâm đó, trước thềm Xuân Đinh Hợi, thay mặt cho toàn thể anh chị em đảng viên Việt Tân, xin kính chúc đồng bào một năm mới an khang, thịnh vượng và đầy thắng lợi.

Trân trọng kính chào đồng bào.

Đỗ Hoàng Điềm
Chủ tịch Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.