Thủ thuật côn an: Tặng tiền để buộc tội

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thông báo của nhà báo Phạm Chí Dũng về việc tiền gửi từ “người lạ”

Hai tuần sau khi tôi nhận tín hiệu “không nên đi” một cuộc hội thảo khoa học ở Singapore, ba ngày sau khi máy tính cá nhân tôi bị hack và toàn bộ dữ liệu trong máy tính bị phá hủy, một việc “lạ” nữa đã xảy đến.

Ngày 24/3/2013, nhân viên một công ty kiều hối đến nhà tôi để chuyển số tiền 250 USD, người gửi là NGUYEN PHU ở Mỹ.

Do không biết rõ nơi gửi và lý do gửi tiền, tôi đã không đồng ý ký nhận số tiền trên. Sau đó, tôi chợt nhớ lại NGUYEN PHU rất có thể trùng tên với người đã thay mặt Tạp chí Phía Trước ở Mỹ gửi tiền nhuận bút cho tôi vào năm 2012.

Cần nhắc lại, vào năm 2012 tôi đã cộng tác viết bài cho Tạp chí Phía Trước. Đến tháng 7/2013, tôi bị cơ quan an ninh điều tra bắt giam với cáo buộc “âm mưu lật đổ chính quyền” và “tuyên truyền chống nhà nước”.

Số tiền nhuận bút mà Tạp chí Phía Trước đã chuyển trả cho tôi vào năm 2012 là 300 USD (tính cho 10 bài viết), lại chính là căn cứ để cơ quan an ninh điều tra Công an TP.HCM cho rằng tôi “nhận tiền nước ngoài để âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”…

Sau khi không nhận tiền từ công ty kiều hối, tôi đã liên lạc với người đại diện của Tạp chí Phía Trước để hỏi rõ, và nhận được câu trả lời là tạp chí này đã không hề gửi số tiền 250 USD cho tôi.

Cũng cần nhắc lại là cách đây 2 tháng, theo đề nghị của tôi, Tạp chí Phía Trước đã gửi toàn bộ số nhuận bút còn lại của tôi trong năm 2012 là 270 USD đến báo Tuổi Trẻ để chuyển cho bếp ăn từ thiện, Bệnh viện Nhi đồng 1, TP.HCM.

Ngoài ra, vào thời gian này tôi không có bất kỳ thông tin nào của bất kỳ ai ở nước ngoài thông báo gửi tiền cho tôi.

Đã khá rõ là việc gần như trùng hợp về số tiền và tên người gửi tiền vào ngày 24/3/2013 cho thấy một “ẩn dụ” nào đó từ những người không quen biết nào đó đối với tôi. Sự việc này làm tôi không khỏi liên tưởng đến hình ảnh một lần nữa tôi có thể bị ai đó tìm cách khép vào hành vi “nhận tiền nước ngoài nhằm âm mưu lật đổ chính quyền”.

Tôi cho rằng với toàn bộ việc cộng tác mang tính chính danh với các đài quốc tế Việt ngữ như BBC, RFI, RFA, VOA, hoạt động báo chí của tôi là công khai và hoàn toàn minh bạch, và ai đó không cần phải áp dụng tiểu xảo, thủ thuật hay thủ đoạn đối với tôi. Thay vào đó, người ta nên có đủ lòng chân thành và thái độ minh bạch để đối thoại, trao đổi với tôi nếu thấy cần.

Bất cứ một thủ thuật hay thủ đoạn nào sẽ càng khiến tình cảm “ơn Đảng, ơn Chính phủ” trở nên cạn nghĩ và khó xử hơn nhiều.

Xin thông báo để mọi người biết và đề phòng.

Nguồn: Blog Quê Choa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.