Thưa lãnh đạo Bộ Công Thương: Việt Nam không cần Formosa thứ hai

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Con chim ưng bay cao nhìn xa, thấy được những điều con chim sẻ bay thấp không thể thấy. Người tài giỏi nhìn thấu được tương lai, mà kẻ thiển cận không xuyên được mây mù để thấy trời xanh.

Chỉ mấy năm trước đây, ông Võ Kim Cự từng nghĩ mình có công to khi đưa được Formosa về Vũng Áng làm đổi đời đồng bào Hà Tĩnh, thì bây giờ đêm ngày ông đang tự dằn vặt lương tâm, rằng không ngờ mình mang họa tày trời về không chỉ cho đồng bào Hà Tĩnh, mà liên lụy đến cả đồng bào Quảng Bình Quảng Trị Thừa Thiên Huế, họa không chỉ một đời mà mãi cho đến bốn đời con cháu chắt .

Nay thảm họa Formosa đang ngút trời, chưa có phương cứu chữa.

Hàng triệu ngư dân ngồi nhà, đỏ mắt nhìn biển xanh, không phương kế sinh nhai, bố mẹ già thiếu ăn, con trẻ nhỏ không tiền đi học. Cá đánh bắt về để trong kho đông lạnh mà không ai dám mua vì sợ ngộ độc. Các nước hạn chế nhập cá Việt Nam do ô nhiễm. Cả một nền kinh tế ngư nghiệp của hàng triệu người dân bị điêu đứng. Đâu có thể trông chờ vào mấy đồng tièn nhỏ nhoi của Formosa đền bù.

Còn Formosa thì đã chôn dấu chất thải độc khắp mọi nơi mà cơ quan chức năng không hề biết, và đang thải chất độc chưa qua xử lý ra môi trường mà Bộ Tài Nguyên & Môi Trường thì không biết kiểm soát như thế nào, lại đi van nài Formosa nuôi cá trong bể nước thải để che mắt thiên hạ.

Trong thảm họa Formosa trách nhiệm của Bộ Công Thương rất lớn. Chính Bộ Công Thương đã tự định đoạt công nghệ và công suất cho nhà Máy Formosa. Chính Bộ Công Thương đã để Formosa đưa dây chuyền công nghệ lạc hậu bị các nước khác loại bỏ về lắp đặt ở Việt Nam. Chính Bộ Công Thương đã làm ngơ để Formosa thay thế công nghệ xử lý chất thải rẻ tiền, ngược với báo cáo đầu tư, mặc cho Nhân dân Việt Nam phải hứng chịu độc hại.

Thảm họa Formosa sẽ làm cho biển miền Trung phải nhiều chục năm nữa chưa loại hết độc tố. Dẫu mấy ông cán bộ lãnh đạo liều lĩnh ăn hải sản và tắm biển để chứng minh biển sạch, nhưng làm sao có thể lừa gạt được người dân. Còn độc hại môi trường trong nước, trong đất, trong không khí, trong rau cỏ thực vật động vật, thì nhiều chục năm sau vẫn không hết hậu quả. Những người dân miền Trung rồi sẽ chết dần mòn vì ung thư và các căn bệnh tai quái truyền đời do nhiễm độc chất thải của Formosa.

Thảm họa Formosa còn ngút trời sừng sững, sao Bộ công Thương nỡ nhẫn tâm đưa Formosa thứ hai về cho nhân dân Việt Nam, để ông Lê Phước Vũ làm cai đầu dài cho Trung Quốc đặt nhà máy thép tại Cà Ná.

Phát triển công nghiệp không thể tùy tiện khắp mọi nơi, bạ đâu làm đấy. Vùng Nam Trung Bộ bao gồm các tỉnh Ninh Thuận Bình Thuận được thiên nhiên ưu đãi cho nhiều bãi biển đẹp, không thể vì lợi ích của một nhóm người mà tùy tiện hủy hoại toàn bộ môi sinh ở khu vực này.

Ồng Lê Phước Vũ là thương nhân, chỉ biết lấy lợi làm đầu, mà câu nói “Ngu gì không làm thép” đã phơi bày tim gan của ông ta. Vì lợi ích kinh tế ông Lê Phước Vũ sẽ bất chấp tất cả. Đâu có thể tin vào những lời thề thốt của ông Vũ bây giờ. Làm thép đúng theo tiêu chuẩn Âu Mỹ về môi trường thì chỉ có lỗ nặng. Bởi thế không phải ông Lê Phước Vũ làm thép mà là Trung Quốc đặt nhà máy thép tại Cà Ná. Công nghệ ô nhiễm độc hại của Trung Quốc đang giết dần mòn đồng bào ta ở Hà Tĩnh Quảng Bình Quảng Trị Thừa Thiên Huế. Không được rước thêm nhà máy thép của Trung Quốc về làm ô nhiễm toàn bộ vùng biển và đất trời miền Nam Trung Bộ.

Đại diện Bộ Công Thương từng tuyên bố rằng “Tôn Hoa Sen không làm, thép Cà Ná vẫn đưa vào quy hoạch”.

Vâng, vậy thì nhờ Lãnh đạo Bộ Công Thương: Không để Tôn Hoa Sen làm thép Cà Ná lúc này.

Còn các vị vẫn đưa thép Cà Ná vào quy hoạch, tầm nhìn 2050 – 2100, càng xa càng tốt. Các vị có thể quy hoạch, nhưng hãy để cho đời con đời cháu các vị định đoạt. Việt Nam không sở hữu công nghệ làm thép. Công nghiệp làm thép vô cùng độc hại. Việt Nam chưa cần thuê làm thép bằng mọi giá.

Đừng nghĩ trong nhiệm kỳ có quyền thì làm tới. Đừng nghĩ hết nhiệm kỳ là cởi bỏ được trách nhiệm. Tội mang độc hại giết dần mòn đồng bào mình vì hám tiền, sẽ muôn đời bị phỉ nhổ.

Hãy có tầm nhìn chim ưng, đừng mang tầm nhìn chim sẻ. Hãy sáng lương tri, đừng tham mê muội.

Nguồn: FB Nguyen Ngoc Chu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.