Thương Bạn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chiều nay, thật bất ngờ, tôi nhận được tin chị đã bị bắt tại Việt Nam. Thảng thốt tự hỏi, “Sao vậy? Tôi còn mới nói chuyện với chị tuần trước đây thôi …” Theo link người bạn cho vào mạng, tôi đã thấy hình ảnh bạn tôi, gương mặt khả ái, thân quen, rõ ràng, không lầm lẫn vào đâu được.

JPEG - 32.9 kb
Chị Jennifer Trương thăm hỏi bà con dân oan

…bà Jennifer Trương, 44 tuổi, ông Nguyễn Lý Trọng, 60 tuổi và ông Nguyễn Quang Khanh, 57 tuổi – bị bắt hôm thứ Hai vì tham dự cuộc biểu tình bên ngoài văn phòng nhà nước ở thành phố Hồ Chí Minh.

Tôi nhớ lại lần chúng tôi rủ nhau đi dự một buổi tiệc gây quỹ cho các tù nhân lương tâm tại Việt Nam ở San Diego. Trên đường đi, chị tâm sự, “Mình nói với con gái, con ráng học. Mẹ đợi con xong Đại Học, 4 năm hay 8 năm tuỳ con, rồi mẹ sẽ bỏ hết thời gian vào việc xã hội. Hy vọng khi đó Việt Nam đã có tự do, mẹ sẽ về Việt Nam làm việc thiện nguyện, kiến thiết đất nước.”

Chị đã không kiên nhẫn chờ đến ngày đó.

Tôi biết chị lần đầu trong một bữa tiệc chung với bạn bè. Chị với nét mặt hiền hoà, bình thường trên mọi phương diện, giọng miền Nam mộc mạc. Tôi không để ý đến chị nhiều vào lần đầu đó. Những lần sau chúng tôi gặp lại nhau, và có cơ hội tập chung với nhau một bài hát. Hai đứa tôi chỉ là phụ hoạ chung cho vui vào phần điệp khúc. Cả tôi và chị đều hát không hay, cũng không hay hát, nhưng chúng tôi hát vì thích tâm tình của bản nhạc. Đó là một bản nhạc mới, viết tặng cho các tù nhân lương tâm Việt Nam. Tôi chỉ hát xong rồi thôi, nhưng chị thì đặc biệt thích bản nhạc, đưa vào blog quảng bá, gửi cho bạn bè khắp nơi… Không ngờ hôm nay chính chị lại trở thành đối tượng của bài hát.

Tôi thì thầm hát, nhớ lại mới ngày nào chúng tôi còn cùng nhau ca chung những lời cảm động: “Anh nơi lao tù ngày tối không anh, tôi nơi quê người tự do nhớ bạn. Quê hương ta nghèo độc tài thống trị, anh dấn thân nào kể gì hiểm nguy…

Jen à, cám ơn Jen, một phụ nữ bình thường, vui vẻ, sẵn sàng chìm lỉm trong đám đông, nhưng dòng máu Triệu Trưng luôn bừng bừng trong huyết quản …

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.