’Tôi bị công an bắt cóc’

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bà đầm xỏe mới nhận được thư của chị Trần Thị Nga, hoạt động trong Hội phụ nữ nhân quyền Việt Nam tường trình bị công an băt cóc hôm qua 4/11/2014 khi đang đi taxi đên đại sứ quán Canada ở Hà Nội dự một cuộc họp về nhân quyền.

Nội dung bức thư như sau:

“Vào lúc 9h30 sáng nay 04/11/2014 tôi bị an ninh bắt cóc khi đến Đại sứ quán Canada theo thư mời tham gia buổi trao đổi về các quyền hợp pháp và quy trình thủ tục pháp lý trong bối cảnh kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) đối với Việt Nam.

Khi taxi chở tôi tới cách cổng Đại sứ quán khoảng 30m đã bị công an mặc sắc phụ chặn lại yêu cầu xuống xe, xen lẫn với công an là vài chục chú an ninh mật vụ. Vì chân bị gãy nên mọi di chuyển của tôi đều chậm chạp, và nhìn tình trạng đó tôi biết là không ổn, tôi bảo người lái xe chốt các cửa lại để tôi gọi điện cho nhân viên đại sứ quán, cùng lúc đó công an yêu cầu lái xe mở chốt kết quả lời nói của công an có giá trị hơn tôi. Chốt vừa hạ một chú mật vụ mở cửa xe chui tọt vào quát CÔNG AN ĐÂY, LÁI XE ĐI, RẼ BÊN NÀY, ĐI TIẾP, ĐỖ Ở ĐÂY, xen kẽ với những câu ra lệnh với người lái xe thì chú mật vụ kia liên tục gọi điện thoại cho đồng đội.

Xe taxi đi cách cổng đại sứ quán khoảng vài trăm mét thì tấp vào lề đường theo lệnh. Chú mật vụ mở cửa xuống xe ra lệnh cho 2 tên đi xe máy và một xe ô tô biển xanh của công an tỉnh Hà Nam có ông Phó phòng bảo vệ chính trị (BVCT) công an tỉnh Hà Nam và người lái xe. Hắn ra lệnh “mở cửa xe đấy ra, chặn cửa đấy lại không cho nó thoát, lôi nó ra” khi hắn ra lệnh cho đồng bọn thì tôi hạ cửa kính xe taxi kêu cứu “cứu tôi với, tôi bị bắt cóc”. Tồi dơ cái nạng lên, va kêu lớn “Tôi là người tàn tật, tôi bị bắt cóc”.

Khi tôi kêu cứu rất nhiều người dân bên đường và đang lưu thông dừng lại với ý định giúp tôi thì ông phó phòng BVCT CA tỉnh Hà Nam nói to “Chúng tôi là công an, chúng tôi bắt đối tượng.” Người dân không giúp tôi nữa nhưng các chú an ninh này dường như bị xấu hổ khi những cái điện thoại của người dân đi đường cứ dơ lên quay phim chụp ảnh. Các chú quát nhau loạn xị rồi lôi tôi ra khỏi xe taxi vứt lên xe của công an làm chân tôi đau đớn.

Ngồi áp tải hai bên tôi là ông phó phòng BVCT và một chú mật vụ Hà Nội. Trên đường đi họ quát nhau ý ới trên điện thoại làm tôi biết là an ninh Hà Nam lên Hà Nội bao vây bắt cóc tôi là gần 10 người được rải ra bao vây quanh các ngả vào ĐSQ Canada, với thái độ quát cãi nhau cho thấy là HỌ THẤY XẤU HỔ VÀ KHÔNG MUỐN THI HÀNH NHIỆM VỤ HÈN HẠ NÀY.

Khi họ mải quát cãi nhau tôi đã kịp nhắn tin và gọi điện báo tin cho bạn bè.Tôi bị ông phó phòng BVCT công an tỉnh Hà Nam cướp điện thoại.

Trên đường đi chân gãy do bị truy sát hôm 25/5 của tôi đau đớn vì bị họ lôi kéo, tôi đã 4 lần yêu cầu họ rẽ vào hàng thuốc tây để tôi mua thuốc giảm đau nhưng họ không cho.

Tới cầu vượt đi bộ đường Nguyễn Chí Thanh họ dừng xe chờ đồng đội, tên Công và Huy đến ngồi áp hai bên tôi, tên phó phòng BVCT lên ghế trên, tên mật vụ Hà Nội xuống xe còn những tên khác được lệnh tự về Hà Nam.

10h45 họ đưa tôi vào công an TP Phủ Lý, Hà Nam. Màn tiếp đón tôi là gần 20 người đã từng đàn áp tôi, họ mặc cả thường phục và sắc phục. Họ bao vây đe dọa tinh thần, đứa kéo tay, kéo chân khi tôi bước xuống xe chậm chạp. Tên lái xe quát “có què đâu, chỉ giả vờ thôi, lôi nó xuống”.

Tôi bảo “đúng rồi công an truy sát tôi gãy chân thì làm sao mà què được?”.

Một nam một nữ mặc thường phục là hai kẻ rất ác ôn trong các đợt đàn áp tôi trước đây cầm tay tôi kéo đi, tôi điềm tĩnh quát “bỏ tay ra khỏi người tôi”. Chúng bỏ tay ra rồi chỉ “mời” tôi đi lên tầng vào phòng An Ninh i tháp tùng sau lưng tôi là gần 20 cận vệ.

Vào tới cửa phòng gặp ông Lê Thanh Nghị với quân hàm 4 sao 1 vạch. Mấy lần trước đàn áp tôi ông Nghị này chuyên mặc thường phục và chối bỏ không nhận là an ninh mà tự xưng là QUẦN CHÚNG TỰ PHÁT, LÀ NGƯỜI DÂN THẤY BẤT BÌNH THÌ RA TAY. Thấy tôi nhìn bảng tên, bảng số anh ta vội vã thay đồ thường phục.

Buổi trưa họ mang vào một hộp cơm nhưng tôi không ăn, 12h30 biết cuộc chiến này còn dài cần nghỉ dưỡng sức tôi kê 4 cái ghế ra nằm ngủ. Cậu ấy cũng nằm ghế ngủ kế bên. Nếu không có cái thành ghế sợ ngủ mơ tôi lại tưởng là bố con Phú, Tài mà quay ra ôm thì về lại mắc lỗi với Tài …

14h một nhóm an ninh sau giờ nghỉ trưa vào làm việc. Thấy tôi họ chào rất tử tế nhưng vội tháo biển tên biển số hoặc quay đi để che chắn không cho tôi đọc vì họ là những người trước đây tự xưng là QUẦN CHÚNG TỰ PHÁT VÀ LÀ NGƯỜI DÂN BÌNH THƯỜNG mặc thường phục bao vây, gây sự, đánh đập mẹ con tôi.

Mọi chuyện diễn ra bình thường từ lúc bị đưa vào CA TP Phủ Lý đến 14h45 không có công an, mật vụ nào làm việc với tôi, họ giam lỏng tôi.

Tôi nói: giờ này ĐSQ Canada đã kết thúc buổi thảo luận rồi, vậy tôi đã về được chưa?

Chú Quyết canh gác tôi trả lời rất vui: Cái đấy tôi không biết, tôi có bắt chị đâu, chị thấy đấy chiều tôi đi làm mới thấy chị ở đây?

Tôi: ok vậy tôi về nhé?

Quyết nói: Không được, cái đấy phải chờ lãnh đạo của tôi trả lời.

Tôi hỏi: Lãnh đạo của anh là ai? ở đâu để tôi đi hỏi?

Quyết: chị ngồi yên đấy, lãnh đạo của tôi đang họp.

Tôi: anh không thấy nực cười sao? Ngành công an tùy tiện bắt cóc khi tôi đến ĐSQ Canada là các anh đang vi phạm nhân quyền đấy. sao phải sợ sự thật đến thế. Tôi đến đấy để nói cho họ biết việc tôi bị công an truy sát và liên tục bị công an các anh rải truyền đơn dọa giết và đổ dầu nhớt vào nhà phá hoại tài sản.

Lê Thanh Nghị: Chị không có quyền hỏi chúng tôi, chị ngồi yên đấy.

Tôi: là người dân tôi có quyền của mình, trời rét tôi cần về nhà lấy áo rét và tôi còn phải làm phải ăn chứ không phải các anh thích thì bắt cóc vào đây giam lỏng đâu nhé.

Hắn bỏ đi, tôi ngồi tỷ tê kể những tội ác của công an tp Phủ Lý và tỉnh Hà Nam đối với mẹ con tôi cho tên Quyết nghe và kể luôn cả những tội ác mà hắn cùng tham gia.

Có lẽ không muốn bị kể tội thêm nữa tên Nghị quát: Chị không phải nói nữa, chị có thể ra khỏi cơ quan tôi và trả lại tôi cái điện thoại mà tên phó phòng BVCT cướp lúc sáng.

Kể từ năm 2009 bị công an bắt cóc liên tục đến nay đây là lần đầu tiên tôi mặc đẹp còn trang điểm phấn son, mà cũng là lần đầu tiên các chú an ninh có vẻ ngại ngùng xấu hổ khi phải bắt cóc tôi.

Về tới nhà cô hàng xóm bảo: chị Nga ơi tối hôm qua muộn rồi em thấy một người mặc quần áo công an và ông tổ trưởng dân phố đứng chờ cửa nhà chị rất lâu. Mãi sau em ra ông ấy hỏi chị đi đâu? Em bảo là chị đi vắng rồi 2 ông ấy mới về. Kiểu này mình thấy hơi lo lắng đây, đừng bảo là tôi ăn diện xinh đẹp thì các chú công an, mật vụ lại cứ thích cưỡng chế kể cả nửa đêm nhé.

Hà Nam 4/11/2014

Trần Thị Nga

Nguồn: Blog Bà Đầm Xòe

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.