Trách ai đắp núi nợ công!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(Phản ảnh đến Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam)

Ngay trên con đường Nguyễn Trãi gần nhà tôi ở đang xây dựng một đường sắt trên cao mà chúng tôi quen gọi là “đường sắt trên trời Cát Linh-Yên Nghĩa” chạy từ phố Cát Linh, quận Đóng Đa đến bễn xe Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội. Con đường này dài trên 13 km do Trung Quốc thắng thầu năm 2011 với giá thầu trọn gói là nửa tỷ đô la Mỹ.

Bí thư TU Hà Nội đã từng ca ngợi “Đây là con đường thắm tình hữu nghị Việt-Hoa”(!?) do Trung Quốc cho vay với lãi suất thương mại nghe nói chỉ thấp khoảng 10% năm, nghĩa là chỉ gấp chừng 10 lần tiền USD gửi tiết kiệm ngân hàng hiện nay của dân mà thôi! Điều kỳ cục đáng nói ở đây là, lẽ ra công trình này đã được bàn giao cho Hà Nội sử dụng vào cuối năm 2014 thì đầu năm nay, nhà thầu đã cho tạm dừng thi công để đòi tăng vốn vay lên 365 triệu đô la Mỹ nữa. Đề nghị “nhỏ” đó đã được chính phủ nhanh chóng phê chuẩn nhưng nay vẫn đang thi công nhát gừng chưa biết đến lúc nào mới hoàn thành và sẽ còn thêm bao nhiêu lần đòi tăng vốn vay lên nữa?

Đó là một ví dụ sinh động về “Nợ Công vay vốn ngắn hạn của các nhà thầu Trung Quốc” đang diễn ra khắp nơi trên đất nước ta. Họ đã mang theo “16 chữ vàng” và “Tình hữu nghị bốn tốt” tới cổng sau các nhà quan từ trung ương đến các tỉnh thành trong cả nước. Những nơi họ đến không những chỉ gieo rắc món nợ công cắt cổ mà còn làm phức tạp thêm tình hình an ninh chính trị và dân sinh nghiêm trọng. Đặc biệt ở nhiều nơi như Sơn Dương Vũng Áng, Hà Tĩnh, Cửa Việt, Quảng Trị, Bô Xít Tân Rai, Lâm Đồng, Bô Xít Đắk Nông, Tây Nguyên đã và đang mọc lên những làng Con Lai Tàu quần cư khép kín để chuẩn bị bổ sung cho lực lượng “Hồng Vệ Binh” trong tương lai của bọn cộng sản Trung Hoa cướp nước!

Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam hiện nay đang sôi nổi thảo luận về NỢ CÔNG, mà không thấy đề cập tới “nợ công vay của Tàu”? Không biết các đại biểu QH vì quá sợ hãi giặc Tàu, hay vì Quốc Hội đang cố tình dấu giếm các cử tri một hiểm họa đang cận kề, hiểm họa vỡ nợ công sẽ có thể phải đem gán cả non sông cho giặc Tàu xâm lược, nên không thấy công khai điều đó?

Vậy nên:

“Nợ công” là nợ công nào?
Nợ công vay của giặc Tàu xâm lăng
Nợ công đánh đổi Trường-Hoàng
Nợ công ô nhục quê hương giống nòi!

Hãy xem “đường sắt trên trời”(1)
Cát Linh-Yên Nghĩa một thời ngợi ca
“Thắm tình hữu nghị Việt-Hoa”
Trung Quốc nửa tỷ đô la thắng thầu
Tưởng là tình nghĩa bạn bầu
Xây nhanh để khánh thành vào năm nay
Ai ngờ chúng giở bàn tay
Đang làm dừng lại đòi vay tăng tiền
Hơn ba trăm triệu đô thêm
Mà chắc còn muốn vòi tiền lần hai
Nợ công thành núi mặc ai
Tớ thầy tiền Mỹ đút đầy túi tham!

Tàu quen mua chuộc tham quan
Trúng thầu giá thấp khi làm giá cao
Không từ một thủ đoạn nào
Cửa quan từ thấp tới cao tung hoành
Thấp thì chén chú chén anh
Cao chờ tài khoản China-Bank hẹn hò
“Bác Mao” hết, có “bác Hồ”
Bôi trơn, lại quả chăm lo tận tình
Nhà thầu luôn sẵn gái xinh
Mời vào lầu biếc tâm tình “đến nơi”
Nợ công quan đã ký rồi
Mai kia vỡ nợ, giặc đòi núi sông!

Từ Tân Rai đến Đắc Nông
Sơn Dương, Cửa Việt…thành vùng Tàu lai
Tây Nguyên đã sắp tới ngày
Nhiều nơi treo biển “Tại đây làng Tàu!”
Nhà rông của đồng bào đâu?
Mà nay thấp thoáng nhà Tàu mọc lên
Đến Gạc Ma trước chèo thuyền
Giờ máy bay giặc bay trên bầu trời
Sân bay Tàu đã xây rồi(2)
Mà sao ông Tổng vẫn cười hồn nhiên?
Hoàng Sa đau đớn triền miên
Bởi phường ác quỷ núp bên cờ hồng!

Trách ai đắp Núi Nợ Công
Rắp tâm gán cả núi sông cho Tàu
Đồng bào ơi tỉnh lại mau!
Đứng lên đánh đuổi giặc Tàu xâm lăng!

Hà Nội, 5/11/2014

Đặng Huy Văn danghuyvan@gmail.com

Nguồn: Blog Bùi Văn Bồng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”