Từ Tiên Lãng đến Sông Hậu, ngòi nổ và thùng thuốc súng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ai cũng biết vụ án “cướp đất Đoàn văn Vươn” của chính quyền huyện Tiên Lãng đã rõ mười mươi vì báo chí “lề phải” được bật đèn xanh để tố giác sự việc. Nhưng đó chỉ là những diễn tiến bên ngoài, thực chất chính là trò đấu đá phe đảng bên trong nội bộ Đảng và Nhà Nước. Đừng quên rằng ông Nguyễn Tấn Dũng là đại biểu của tỉnh Hải Phòng, trong đó có huyện Tiên Lãng. Tôi xin phép đưa ra luận chứng như sau:

Từ đầu năm 2012 đến nay, mọi người chỉ chăm chú theo dõi sự kiện Tiên Lãng mà không để ý một chi tiết bất ngờ khác. Đó là quyết định nhanh chóng của Nhà Nước đơn phương chấm dứt sớm vụ kiện bà Ba Sương và Nông Trường Hậu Giang kéo dài ỳ sèo hơn ba năm nay. Tại sao tự nhiên toà án quyết định bãi bỏ vụ kiện mà không hề nêu lý do chính đáng và ít nhất một bảng tổng kết báo cáo sơ bộ? Bởi vì họ muốn phi tang thùng thuốc súng Sông Hậu trước khi ngòi nổ Tiên Lãng bắt lửa lan truyền đến miền Nam.

Đây chính là mối ưu tư lo ngại hàng đầu của tập đoàn “nguỵ quyền Cộng Sản Hà Nội”: chúng lo sợ nhân dân miền Nam phẫn uất nổi dậy toàn bộ sau khi ngòi nổ Tiên Lãng bị khởi động ở ngoài Bắc. Sau ngày lịch sử 30/04/1975, ba triệu người dân miền Nam bị thúc ép ra đi di tản, là gần một triệu mảnh đất, vườn tược, nhà cửa bị Nhà Nuớc trưng thu và trám chỗ bằng những làn sóng di cư 1975 từ miền Bắc vào. Người dân miền Nam hiền hoà và chăm chỉ làm ăn, nhưng trong thâm tâm họ không bao giờ quên mối thù hận tận xương tuỷ này, đa số xuất thân là nông dân (đồng bằng sông Cửu Long và sông Đồng Nai). Do đó chuyện cướp đất, giải toả đất nông nghiệp để xây dựng công nghiệp, hạ tầng cơ sở là nguyên nhân của hàng trăm ngàn chuyện oan ức xảy ra hàng ngày trong 35 năm theo con đường XHCN. Vậy thì thùng thuốc súng sắp nổ tung là miền Nam chứ không phải là miền Bắc.

Trên phưong diện lý luận gọi nôm na là “công pháp quốc tế” thì Nhà Nước VN cùng với tập đoàn lãnh đạo ĐCS VN không hề có chính danh gì để thu phục nhân tâm, nhất là đối với dân miền Nam. Họ không hề do dân bầu lên, họ không bao giờ là đại diện công khai chính trực, thì họ không thể nào vì dân mà phục vụ. Kể từ khi TQ trưng bày “bức công hàm bán nước của PV Đồng 1958” cộng với lời thú nhận công khai của Nguyễn Tấn Dũng trước phiên họp Quốc Hội (tháng 11/2011) thì sự thật hiển lộ rõ ràng chắc như đinh đóng cột: “Chiến tranh VN trong 20 năm tang tóc (1955-1975) là chiến tranh xâm lược của khối CS TQ mà đồng loã là CS Bắc Việt, hoàn toàn không mang tính chất nội chiến tý nào”.

Trong 20 năm gần đây tất cả mọi công trình xây dựng hạ tầng cơ sở (cầu cống, đường xá), hay phát triển công nghiệp (VinaShine, Dung Quất) chẳng qua là những chuyện kinh tế phải làm để giữ nồi cơm, nhưng thực chất vẫn phải dựa lưng vào kinh tế TQ để có hàng hoá và thị trường tiêu thụ nông lâm sản. Mọi dự án tầm cỡ quốc gia đều nằm trong chiến lược “Một nền kinh tế (TQ) với hai hành lang (đất và biển)” do nguyên tbt Nông Đức Mạnh ký kết ngầm với lãnh đạo ĐCS TQ từ đầu năm 2000. Đừng hỏi tại sao Quốc Hội cứ phải lải nhải mãi chuyện “”đường sắt cao tốc” tạo điều kiện cho TQ di chuyển quân đội xuống tận cực Nam Châu Á và “vấn đề biển Đông với cái lưỡi bò 9 đoạn” làm nhức nhối tâm can người Việt yêu nước không thôi?

TQ là ngư ông cắm câu chờ thời từ 60 năm qua, họ tung tiền và nhân lực để làm mồi nuôi vỗ béo bè lũ bán nước, tạo một thế lực ngầm nhưng rất mạnh làm phân hoá nội bộ Đảng và Nhà Nước, ngay trong mọi tầng lớp xã hội cũng có sự hiện diện của các bóng ma này. Mục tiêu chính là gây sức ép lên lãnh đạo ĐCS VN, sau đó là ru ngủ tầng lớp trí thức yêu nước để ngầm tiêu diệt mọi phản kháng chống ngoại xâm, giống như vi khuẩn SIDA (AIDS) ngấm dần trong não bộ, tiêu diệt hệ thống miễn dịch (Anti-corps) từ đó cơ thể con người sẽ là nạn nhân của mọi bệnh tật nhất là ung thư, đi đến cái chết lâm sàng hiển nhiên.

Kết luận: Nguyễn Tấn Dũng vội vàng ra lệnh huỷ bản án bà Ba Sương, chính là muốn dập tắt ngọn lửa đang lan truyền từ ngòi nổ Tiên Lãng, chứ nếu không, để cho thùng thuốc súng Nông Trường Sông Hậu nổ bùng thì sẽ xảy ra đại loạn trong miền Nam. Ngoài ra, để đánh lạc hướng dư luận, nhất là giới trí thức trong nước, thì lời tuyên bố giõng dạc của ông Chu Hảo và nhà toán học Ngô Bảo Châu chính là lèo lái dư luận vào cuộc tranh luận vô bổ “trí thức và phản biện”, không ai quan tâm chuyện tày trời khác. Thêm một lý giải nữa cho thấy Ba Dũng đang củng cố phe phái của mình bằng cách đưa hết con cái người thân gia đình vào guồng máy chính trị, điển hình là người con út tên là Nguyễn Minh Triết mới đây.

Lê Quốc Trinh, Canada
02/02/2012

Nguồn: http://diendanctm.blogspot.com

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”