Ước làm người Tàu trên đất Việt!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bộ trưởng Bộ 4T Nguyễn Bắc Son vừa khẳng định Việt Nam không cho phép ra báo chí tư nhân. Thấy vậy, cứ tưởng rằng nhà nước ta còn quyết một bề “vô sản chuyên chính”. Nhưng không phải thế, theo một bản tin của báo Người lao động ngày 13/6/2012 thì chỉ sau một vài động tác làm xiếc, cuối cùng một tư nhân Trung Quốc đã “chiếm lĩnh truyền hình cáp Quy Nhơn”, thậm chí có thể “sản xuất chương trình” (!), làm những việc mà chính Trung tâm Truyền hình cáp Quy Nhơn cũng không được phép!

Sự nhạy cảm chính trị “bậc thầy” của một Đảng Cộng sản biến đâu mất, hay đã dùng để ứng phó với dân chúng hết rồi? “Giặc ngoài” chẳng thấy, chỉ thấy “thù trong” nơi nhân dân ư?

Xâu chuỗi một loạt các sự kiện cùng tính chất như vụ bauxite Tây Nguyên, cho “thuê” đất rừng ở vùng biên giới nhạy cảm, cho “doanh nhân” Trung Quốc “nuôi cá” ở cảng Cam Ranh… vân vân, thì một đầu óc đui mù cũng phải bật lên hai chữ: TRUNG QUỐC! Mà Trung Quốc là ai? Xin thưa chính Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định đây là “kẻ thù truyền kiếp” chưa bao giờ từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta! Điều này cả thế giới đều biết, người Việt Nam nào cũng từng biết, chẳng lẽ chỉ những người lãnh đạo Việt Nam hôm nay (từ bộ trưởng trở lên) lại bỗng dưng không biết?

Không thể không biết. Nhưng nếu biết sao không phổ biến tinh thần cảnh giác ấy đến toàn quân, toàn dân, mà lại chủ trương thủ tiêu tinh thần cảnh giác ái quốc bằng 16 chữ “vàng dởm”, sao cứ để những hiện tượng nguy hiểm đến an ninh quốc gia xúc tiến ngày một nhiều thêm, cứ như thể hai anh lái buôn (nội xâm và ngoại xâm) đã thống nhất một phương án “diễn biến hòa bình, gậm nhấm hòa bình, thôn tính hòa bình, tự diễn biến, tự dâng hiến” trên hình hài đau thương của Tổ quốc vậy?

Thương binh nặng đâu, nhân dân tự phát đâu, phải tiến vào những nơi đã để cho người Tàu được trá hình “rải quân” trên những nơi trọng yếu (phát thanh-truyền hình cũng là nơi trọng yếu trao cho Bộ trưởng 4T quản lý), chứ sao lại ngoặt sang tấn công một ông Tiến sĩ Hán nôm biết bênh dân nghèo, tấn công một đảng viên 82 tuổi quyết dành quãng đời còn lại cho sự Minh bạch của đất nước? Đây chính là mối lo “chệch hướng” chứ không gì khác. Chuyện chệch hướng này là vô tình hay chủ tâm?

Trong những trường hợp “thả lỏng” đối với người Tàu, xin đừng quy tội cho người cầm quyền là thiếu sâu sát (do bận nhiều việc dân việc nước) mà oan. Có vô số ví dụ cho thấy người dân Việt được quản lý hộ khẩu rất chặt, xin được minh chứng bằng trường hợp cụ thể có văn bản như sau.

Năm 2004 vợ tôi đưa tôi (HSP) ra Hà Nội chữa bệnh, khi đi đã báo Tổ trưởng dân phố, nhưng khi về bị Công an gọi lên xử phạt hành chính (nộp tiền ở kho bạc) vì khi đi chưa trình Công an. Họ trưng ra một văn bản nói rằng:Mọi công dân Việt Nam trên 15 tuổi, ra khỏi nhà 24 giờ đồng hồ phải có phép của Công an!

Trong khi đó, người Tàu đến Việt Nam lúc nào, trốn biệt tăm lúc nào thì không ai biết, tự do quá, ngang nhiên quá. Vậy rõ ràng người Tàu là công dân loại một, người Việt bản xứ chúng ta chỉ là công dân loại hai. Vậy ai mới là chủ nhân đất nước? Ai “được” nước, ai “mất” nước hả giời? Hoặc giả người Việt muốn được tự do trốn biệt tích như người Tàu thì ít nhất cũng phải cuỗm của nhân dân vài chục tỷ như đồng chí Dương Chí Dũng? Việc ấy dân lành chúng mình chịu thua.

Hà Sĩ Phu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Đảng hay dân, ai làm kinh tế?

Khi vai trò của nhà nước, thị trường và xã hội được xác lập rõ ràng, khi niềm tin vào luật pháp được củng cố và khi sáng tạo trở thành động lực trung tâm của tăng trưởng, nền kinh tế sẽ có điều kiện chuyển sang giai đoạn phát triển dựa nhiều hơn vào năng suất, tri thức và năng lực cạnh tranh dài hạn.

Cuộc chiến pháp lý tháng 7/2016 – Chiến thắng của công lý

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược và chạy đua vũ trang đang định hình lại cục diện Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nhiều người đang cho rằng luật pháp quốc tế dường như đang lép vế trước sức mạnh quân sự. Cột mốc 10 năm Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 là dịp để tái định giá mối quan hệ giữa “luật pháp” và “sức mạnh.”

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”