Vè thời lạm phát

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tùng cắc cắc tùng, tùng tùng cắc cắc …
Lời quê góp nhặt, đặt thành bài vè …

Vè rằng:

Nghe vẻ nghe ve, Nghe vè bão giá
Tiền in như lá, Lạm phát tràn lan
Thực phẩm leo thang, Dân tình khốn đốn
Bữa ăn thiếu thốn, Thịt cá đìu hiu…
Công nhân chắt chiu, Đêm lo ngày đói
Con cái còm cỏi, Vợ chồng xót xa
Nước mắt chan hòa, Giận đời khốn nạn
Quan thì lắm bạc, Dân lại đói meo.

Nông dân đã nghèo, Nay càng khốn khổ,
Vụ huề vụ lỗ, Vì giá vật tư,

Vì bọn đầu cơ, Vì quân tham nhũng,
Làm ra nông phẩm, Bị chặt trước sau,

Chúng chặt ba đầu, Chung chi nhiều trạm,
Mặc kệ thê thảm, Đời sống dân ta.
Sinh viên học xa, Điện, nhà lên giá,
Trước đã vất vả, Nay thêm lo âu,

Kiếm tiền ở đâu? Đắp vào chi phí.
Thôi đành mì gói, Rau củ quanh năm.

Nhưng lòng hờn căm, Lũ con quan chức
Tiền dân, của nước, Tiêu phí tan hoang…

Uất hận dân oan, Ruộng cày bị cướp
Đền bù mỗi thước, Rẻ mạt như cho

Đục nước béo cò, Lũ quan phường xã
Tranh giành cặn bã, Xén trước bớt sau.

Quận, huyện đã mau, Chém trên chặt dưới
Đứa căn hộ mới, Thằng tậu vila,

Quan tỉnh lắm nhà, Trung ương lắm xế
Lộng hành quyền thế, Tán tận lương tâm

Rõ lũ bất nhân, Rõ phường thất đức
Rõ quân ăn cướp, Rõ mặt lưu manh

Hận thấu trời xanh, Dân oan tự sát
Nhà nhà tan nát, Người người khổ đau.

Già trẻ dắt nhau, Tha phương cầu thực
Cơ hàn cùng cực, Tủi nhục, xót xa…

Em mới năm ba, Lê la hành khất
Thân già gần đất, Lê lết ăn xin …

Phố phường lung linh, Phồn vinh giả tạo
Quan tham ăn nhậu, Gái gú thâu đêm…

Rõ lũ gian dâm, Rõ phường thác lọan
Rõ quân khốn nạn, Rõ mặt qủy ma…

Từ trẻ đến già, Nhà nhà óan hận
Căm thù bất tận, Chờ nổi can qua.

Em đang tuổi hoa, Lang thang hè phố
Đứa bán vé số, Thằng đi đánh giày

Lây lất qua ngày, Bữa lưng bữa đói
Tả tơi còm cỏi, Rách nát hao gầy.

Nước mắt em cay, Tủi thân khó nhọc
Đời em thất học, Mịt mù tương lai…

Em chờ ngày mai, Em theo chúng bạn
Em làm cách mạng, Em được đến trường…

Dãi nắng dầm sương, Cu li, bốc vác
Xích lô, ba gác, Xe thồ, xe ôm

Nhọc nhằn sớm hôm, Ngày năm bảy cuốc
Tiền cơm tiền thuốc, Thiếu trước hụt sau

Vợ bệnh con đau, Nợ nần chồng chất
Đói nghèo không dứt, Hận đời bất công

Ta chờ “bão giông”, Xuống đường cách mạng
Đời ta chai sạn, Đàn áp sợ gì?

Đời sống khác chi?, Văn phòng, công chức
Đêm ngày thao thức, Vò tóc bứt tai

Lương một giá hai, Sở xoay chật vật
Lao tâm lao lực, Nhịn sáng nhịn trưa

Bạc tiền lưa thưa, Chi li toan tính
Bữa ăn chay tịnh, Nhắm mắt qua loa

Hỏang hốt tiền nhà, Đau đầu tiền điện
Thở than tiền nước, Chóng mặt tiền xăng

Nhọc nhằn chuyện ăn / Lại thêm chuyện ở
Chen chúc, tạm bợ / Chật chội, bệnh đau

Tiền thuế tiền xâu, / Oằn vai kiệt sức
Quầng thâm đôi mắt, Đen tối tương lai…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…