Việt Nam là đất nước nông nghiệp nhưng phải chi tỷ đô để nhập khẩu nông sản

Chỉ tính riêng trong 11 tháng đầu năm 2022, Việt Nam đã chi trên 3 tỷ đô để nhập khẩu các loại mặt hàng thịt. Ảnh: Nông Nghiệp Việt Nam
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 8 tháng Mười Hai, 2022, báo Tiền Phong đưa tin với nội dung “Chi hàng tỷ USD nhập khẩu thịt khi gà, lợn trong nước vừa rẻ vừa ế.” Đó là thực trạng diễn ra từ nhiều năm nay do rất nhiều nguyên nhân khác nhau, khi người tiêu dùng trong nước có ít sự tin tưởng vào thịt sản xuất trong nước, bởi chất lượng chưa cao, bởi sự cạnh tranh về giá với hàng ngoại nhập,…

Chỉ tính riêng trong 11 tháng năm 2022, Việt Nam đã chi trên 3 tỷ USD để nhập khẩu các loại mặt hàng thịt. Trong đó, thịt lợn tươi chiếm thị phần lớn nhất, tiếp đến các loại thịt khác và phụ phẩm gia cầm. Thật đáng buồn cho một đất nước thuần nông nhưng lại phải đi nhập khẩu hàng tỷ đô la thực phẩm.

Đó là hệ luỵ tất yếu của một nền nông nghiệp không có định hướng rõ ràng, quản lý lỏng lẻo từ trung ương xuống địa phương. Người nông dân sản xuất ra ồ ạt, hàng loạt, khiến cho giá cả sản xuất trong nước tuy rẻ nhưng chưa đi kèm với chất lượng. Người tiêu dùng trong nước thì quá ngán ngẩm với tình trạng thực phẩm nhiễm chất hoá học, thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng, chất tạo nạc gây ung thư, v.v.

Bản chất của việc người tiêu dùng không dùng hàng trong nước vừa rẻ vừa ế kia là vấn đề của niềm tin mà thôi. Bởi họ tin rằng hàng nhập khẩu ngon hơn, chất lượng hơn, đảm bảo an toàn cho họ và gia đình hơn.

Diễm Quỳnh tổng hợp các nguồn tin

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tạ Lỗi Trường Sơn

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ…

Ngân hàng TMCP Sài Gòn (gọi tắt là SCB) của đại gia Trương Mỹ Lan được chính phủ Việt Nam bơm tiền cứu. Ảnh: Nhac Nguyen/ AFP via Getty Images

Giải cứu SCB: Lợi bất cập hại!

Hình dung một cách đơn giản thì ngân hàng SCB huy động tiền của người dân, cung cấp cho bà Trương Mỹ Lan, bà này hối lộ cho các quan chức, rồi bây giờ bà Lan bị án tử hình còn NHNN bơm tiền ra để cứu ngân hàng SCB.

Khoản tiền giải cứu khổng lồ này [24 tỷ đô-la] không tự dưng mà có mà lấy từ ngân sách, nghĩa là từ tiền người dân và doanh nghiệp đóng thuế, từ bán tài nguyên quốc gia. Xét cho cùng, đất nước thiệt đơn thiệt kép, chỉ các quan chức giấu mặt được hưởng lợi.

Bản tin Việt Tân – Tuần lễ 15 – 21/4/2024

Nội dung:

– Hawaii tổ chức Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương;
– Ghi ân công đức Quốc Tổ Hùng Vương tại Paris;
– Hội thảo ‘Hứa hẹn của Hà Nội; Thực trạng Nhân quyền tại Việt Nam’ trước phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) tại Genève, Thụy Sĩ;
– Kêu gọi tham gia Biểu tình và Văn nghệ đấu tranh nhân dịp UPR vào hai ngày 7 và 8/5, 2024 tại Genève, Thụy Sĩ.

Đồng ruộng ở ĐBSCL sau khi đắp đê. Ảnh: FB Nguyễn Huy Cường

Đời cha bán gạo, đời con khát nước

Nếu bây giờ tập trung truy tìm nguyên nhân chính tạo nên khô hạn, thiếu nước ở Đồng bằng sông Cửu Long thì thật dễ dàng tìm ra vài lý do vừa thực vừa mơ hồ như:

Do biến đổi khí hậu; Do biến động ở thượng nguồn sông Mekong; Do ý thức người dân trong việc sử dụng nước; Vân vân.

Những nét này cái nào cũng thực nhưng có điều ít ai thấy, nó cũng là cái rất thực, dễ giải thích, dễ thực hiện đó là chính sách “An ninh lương thực” được nhấn mạnh khoảng gần hai chục năm nay.