‘Xui’ không chỉ Thủ Thiêm mà cả dân tộc

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Xui là một tính từ chỉ việc ai đó bị đen đủi, bị xúi quẩy, đó là phương ngữ, cách nói của người dân miền Nam. Dư luận chia sẻ một Video clip dài 2 phút 35 giây được đăng trên facebook của cô gái trẻ Nguyễn Thùy Dương, là dân oan Thủ Thiêm, trong một buổi ‘đối thoại’ với lãnh đạo TP.HCM ngày 22/11/2018 về việc giải quyết bồi thường thỏa đáng cho dân oan Thủ Thiêm.

Một người đàn bà trạc tuổi ngũ tuần, trong nước mắt kể về quảng đời vất vả, đau khổ từ khi bị chính quyền cướp đất đai tài sản, thế mà bao năm lăn lội đòi lại công lý cho gia đình, bà chỉ được tay thanh tra phán cho một câu “Coi như chị xui đi”.

Đó là câu chuyện của dân oan Thủ Thiêm đau khổ triền miên trước sự “hên xui” của canh bạc cộng sản.

Trong canh bạc thời cuộc, vùng đất Thủ Thiêm được coi là một nơi ẩn nấp của quân cộng sản, dân nơi đây nuôi giấu người cộng sản, theo cộng sản. Thế mà, đời bạc bẽo, phản phúc, thật là xui cho những con người ngày hôm qua là ân nhân mà hôm nay lại trở thành nạn nhân của chế độ này.

Những ngày này, bị hứng chịu cơn bão số 9 đổ bộ khiến Sài Gòn ngập nặng trong biển nước, cả thành phố tê liệt, người ta mượn cơ thể người chế thơ để đo mức độ ngập trên từng con phố, tên đường. Nhẹ thì đến háng đến bẹn, nơi ngập đến rốn đến bụng, nặng thì đến ngực, lên cằm, hay lút đầu. Coi như cả một con người bị chìm trong biển nước.

Hiếm lắm thì Sài Gòn mới có bão ập đến, nhưng khi ập đến rồi thì nó tàn phá khủng khiếp. Còn lụt lội thì Sài Gòn ngày nay chớm mưa đã ngập, ngập quanh năm suốt tháng, ngập như tình hẹn bất chợt vậy.

Người ta chịu khó an ủi nhau là người Sài Gòn cũng quen chịu và bình thản đón nhận giông bão, lụt lội. Thế nên giờ người Sài Gòn cũng có kỹ năng bơi trong lụt đến mực thượng thừa chăng?

Sài Gòn trước 1975 được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông, đường phố, cấu kiến trúc hạ tầng được mô tả như Paris hoa lệ khiến cho lân bang xa gần phải trầm trồ, ao ước. Chuyện lụt lội hiếm xảy ra. Nhưng nay đã khác xưa.

Coi như Sài Gòn xui đi…

Không! Không thể nói một câu vô trách nhiệm như viên thanh tra nói với dân oan Thủ Thiêm vậy được.

Vạn vật xoay vần đều tịnh tiến theo quy luật nhân quả. Chúng ta cần phải tìm cho ra kẻ nào đã khiến cho Sài Gòn nói riêng và đất nước Việt Nam chúng ta tụt hậu, kém phát triển như ngày hôm nay.

Kể từ khi đất nước được mang tên chủ nghĩa xã hội trên toàn lãnh thổ, dân tình đói khổ, trải qua trăm bể ngàn dâu, rải khắp Bắc Nam là xương sọ đầu lâu. Cho đến hôm nay vẫn còn loay hoay trong mộng mị cộng sản, dân tình chán nản cam chịu uất hận mà biết bao giờ mới dứt.

Câu chuyện của người dân Thủ Thiêm bị thủ phạm chính là nhà cầm quyền cộng sản tấn công, cướp tài sản, đánh đập con người chẳng qua đó chỉ là một chấm nhỏ trong một bức tranh u ám của xã hội Việt Nam. Dân tộc này có hàng triệu người con bị chết vô nghĩa bởi chủ thuyết cộng sản, có hàng trăm ngàn gia đình tài sản bị mất trắng, thân nhân ly tán. Đất nước này có hằng hà vô số tài nguyên khoáng sản bị chiếm đoạt vô tội vạ. Nền văn hóa của cả một dân tộc dần dần bị xóa nhòa, bóp méo, tính luân thường đạo lý của cội nguồn bị đảo lộn.

Và quan trọng nhất, đau đớn nhất là một ngày nào đó, Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới. Khi đã thành một thực thể của Trung Cộng tàn bạo, lúc đó người ta lại nói rằng: Coi như Việt Nam xui đi.

Tư duy lãnh đạo cộng sản không có nền tảng đạo đức, vì thế sự chối bỏ trách nhiệm của kẻ lãnh đạo trước những hậu quả do nó gây ra còn dễ hơn cái chớp mắt vô thường của người đời.

Ngày hôm nay, những kẻ cầm quyền cướp đất của dân, rồi sau đó phán với dân “coi như chị xui đi”.

Ngày hôm nay, những kẻ cầm quyền gây bao tai họa, phá tan hoang đất nước, rồi sau đó phán với dân “coi như người dân xui đi”.

Ngày mai, những kẻ cầm quyền bán đất nước cho giặc thù , rồi sau đó phán rằng “coi như đất nước xui đi”.

Chúng ta có là người vô cảm, vô trách nhiệm trước hồn thiêng sông núi hay không chính là sự thức tỉnh và hành động của mỗi người. Nếu cứ mãi thờ ơ hững hờ thì vận ‘xui’ cộng sản sẽ ám ảnh cuộc đời của mỗi người trong chúng ta mỗi ngày và suốt đời. Và vận xui cộng sản đó sẽ khiến cho bạn không còn là con dân của đất Việt như dân Thủ Thiêm không nhà không cửa vì bị chế độ cướp đất, cướp nhà.

Portland, OR 25/11/2018
Paulus Lê Sơn

 

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”