6 giáo xứ ở Vinh cầu nguyện cho nhân quyền dịp Tất niên

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(25.01.2014) – Nghệ An – Ngày 24.12.2013, trong tâm tình của những ngày cuối năm, các giáo xứ: Sơn La, Làng Rào, Bình Thuận, Song Ngọc, Mậu Lâm, Đồng Lèn đã có những giờ chầu cầu nguyện cho công lý, hòa bình, nhân quyền tại đất nước và các tù nhân lương tâm đang bị ngược đãi trong chốn lao tù. Một hình ảnh đầy ý nghĩa nhân văn.

Ngày 18. 12.2013 Tại Giáo xứ Bình Thuận, Cha Anton Đặng Hữu Nam cử hành buổi chầu thánh thể cầu cho công lý và hòa bình tại Việt Nam, hơn 800 ngọn nến sáng cùng vơi các dãi băng rôn mà giáo dân cầm trên tay làm tan đi khoảng không gian u tối. Giống như lời cha nói trước giờ chầu: mỗi chúng ta phải như ngọn nến cầm trên tay để rọi vào sự hung bạo, tàn ác mà chế độ cộng sản tạo ra, để cho sự thật được phơi bày ra ánh sáng, cho con dân có cảnh sống thái bình.

Cùng với giờ chầu này có giáo xứ Đồng Lèn, một trong những giáo xứ lên tiếng cho sự thật và nhân quyền con người tại Việt Nam này rất là mạnh, buổi thắp nến kéo dài hơn 1 giờ đồng hồ với những lời cầu nguyện cho công lý và nhân quyền tại chế độ độc tài mà ta đang sống. Cha Giuse Nguyễn Ngọc Ngữ và hơn 700 giáo dân cũng đã giơ cao ngọn nến và cất lên lời kinh hòa bình trong bầu khí trang nghiêm hướng về nền công lý. Cuối giờ chầu là lời chia sẽ ngắn ngủi của cha: Hoàn cảnh mà mỗi chúng ta đang sống không ai cho mình hay mình lấy của ai trừ mấy cán bộ cộng sản, chúng lật đen thành trắng, đổi đỏ sang vàng, ăn cướp mồ hôi xương máu của dân thì rồi cũng có lúc được phơi bày thôi, chúng ta phải cầu nguyện nhiều cho các cấp chính quyền.

Sau đó một ngày thì bốn giáo xứ khác cũng đã cử hành thánh lễ và buổi thắp nến cầu cho nhân quyền và các tù nhân lương tâm đang bị ngược đại trong chốn lao tù.

Với hơn 1000 giáo dân tại giáo xứ Làng Rào, hơn 400 giáo dân xứ Sơn La, 700 giáo dân xứ Mậu Lâm và gần 1000 giáo dân xứ Song Ngọc cầm ngọn nến sáng trên tay đã làm sáng rực tại bốn không gian trong cùng một tâm tình cầu cho sự thật và trả lại quyền cho các tù nhân trong ngục tù cộng sản. Được biết anh Đặng Xuân Diệu đang tuyệt thực và ốm đau vì bệnh tật nhưng không được hưởng bất cứ đòi hỏi nào thỏa đáng, Cha JB Nguyễn Đình Thục quản xứ Song Ngọc cũng đã nhấn mạnh việc các tù nhân bị đối xử tệ trong chốn lao tù, bị đày đọa với những hành động và lời nói man rợn.

Giữa cái xã hội mà biết bao nhiêu dân đen đang lầm than trong khi các cấp chính quyền chỉ biết tư lợi cho cá nhân, một chế độ mà hàng nghìn dân oan phải lang thang ngoài đường phố đòi quyền và công lý. Quyền con người bị chính quyền chà đạp, ngồi xổm lên pháp luật. chúng ta là con người sống trong một thế giới có nhân quyền, chúng ta có quyền đòi hỏi và giành lại những quyền chúng ta đã mất.

Gần kề với năm mới xin cầu chúc các tù nhân lương tâm được mạnh khỏe và mong cho sự thật được phơi bày ra ánh sáng. Đó là lời cầu chúc của cha Anton Nguyễn Dình Văn đã cầu chúc.

MK, VRNs

Nguồn: VRNs

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.