Đầu năm không quên lời thủ tướng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một trong những lý do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay phán những câu nẩy lửa là vì ông tin “lời nói gió bay”, chẳng ai nhớ nổi để mà bắt bẻ. Đúng ngày hôm nay một năm trước, 19/2/2014, tại cuộc họp với Mặt Trận Tổ Quốc, ông đã khẳng định: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, cũng không bao giờ quên công lao của những đồng chí, đồng bào mình chiến đấu hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến chống xâm lược ngày 17/2/1979”.

Sau câu tuyên bố như đinh đóng cột đó được thốt lên, trong suốt 12 tháng sau đó đến tận hôm nay, không có một buổi tưởng niệm nào của đảng hay nhà nước đối với các chiến sĩ chống tàu ở biên giới phía Bắc vào ngày 17/2. Cũng trong suốt 12 tháng qua, các khu nghĩa trang của các chiến sĩ đã hy sinh dọc theo các tỉnh biên giới phía Bắc vẫn tiếp tục nằm trong tình trạng bỏ hoang, và bia mộ vẫn ở tình trạng bị đục phá nham nhở. Trong suốt 12 tháng qua, các sử sách, đặc biệt là quân sử Quân Đội Nhân Dân, vẫn tiếp tục cố tình xóa nhòa hình ảnh và sự hy sinh cao cả mấy chục ngàn quân và dân đã hy sinh trong 10 năm chống Trung Quốc xâm lược. Và trong suốt 12 tháng qua, mọi buổi lễ tưởng niệm những người đã hy sinh chống Tàu bảo vệ đất nước do dân tự tổ chức đều bị đủ loại công an, côn đồ dân phòng, dư luận viên, đoàn viên đoàn Thanh Niên CSHCM, … tìm đủ cách gây gỗ, phá hoại.

Đến nay người ta hiểu ra tại sao ở buổi họp với MTTQ nói trên ông Nguyễn Tấn Dũng lại kết thúc đoạn nói về ’không quên cuộc chiến biên giới phía Bắc’ bằng câu: “Chúng ta làm gì cũng phải tính lợi ích cao nhất của đất nước”. Với thuật ngữ luôn đồng hóa đảng với đất nước, câu dặn dò của ông Dũng được các cán bộ có mặt hiểu rõ ý ông là: ưu tiên cao nhất hiện nay là giữ đảng; và muốn giữ đảng thì phải giữ lấy quan hệ với Bắc Kinh; mọi thứ khác có thể hy sinh được.

Công thức hành xử trên rất đúng như tác giả Lê Vĩnh đã tóm tắt trong bài “Đảng tránh né thì Dân phải làm” (http://diendanctm.blogspot.com/2015/02/ang-tranh-ne-thi-dan-phai-lam.html); nghĩa là trước hết tung công an, côn đồ, ra phá tối đa các buổi tưởng niệm của dân. Nhưng nếu không phá hay chận hết được thì tức tốc nói theo, làm theo để lãnh đạo khỏi mang tiếng “không yêu nước bằng dân thường”.

Sau hàng loạt các tuyên bố nẩy lửa trong năm qua như “Dân được làm mọi việc pháp luật không cấm”, “Không quên cuộc chiến biên giới 1979”, “Không hy sinh chủ quyền cho loại hữu nghị viễn vông”, … người dân đã thấy rõ thói quen phát ngôn bừa bãi của thủ tướng và đang lan truyền khá nhanh câu chuyện hài sau đây trong những ngày đầu năm Ất Mùi:

Từ nay chỉ viết tên Thủ tướng theo kiểu viết tắt “NTD”, để diễn tả đúng khả năng “Nói Thì Dám”của thủ tướng. Trong năm 2015, ông sẽ chỉ định thêm phụ tá là Phó thủ tướng Lê Thế Kiệt, viết tắt là “LTK”. Chính phủ “Nói Thì Dám – Làm Thì Không” sẽ đưa đất nước sớm cất cánh thành một con “ruồi” (không phải “rồng”) mới của Á Châu.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.