Trại cai nghiện là trại cưỡng bách lao động

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

LĐV* 01/02/2015 – Bắt không được, tha làm phúc. Sau gần 40 năm bắt ít nhất là 300 ngàn người trong hơn 120 trại giam cai nghiện để làm công nhân miễn phí kiếm lời cho mình, nay Đảng CS nói sẽ dẹp các trại cai nghiện vì vừa tốn kém vừa không hiệu nghiệm. Lý do thật không phải vậy, mà là TPP.

Ông Vũ Đức Đam đã giấu giếm khi kêu gọi “phải thành thật”

Bản tin tiếng Anh của báo Thanh Niên ngày 26/01 viết ông Vũ Đức Đam, Phó Thủ Tướng, chính thức nói rằng “Phải thành thật công nhận: Chúng tôi đã thất bại” (“We have to be frank: We’ve failed.”), số người không cai được, không phải 80% mà cao hơn nhiều. Ông nói tốn kém quá, mỗi năm phải tốn 10 triệu đồng (gần 500 USD) để nuôi mỗi người bị giam, do đó sẽ dẹp bỏ chính sách giam cai nghiện.

“Ai muốn nghỉ thì bị táng vào mặt”

Sự thật mà ông Đam đã giấu giếm, là các trại giam này không phải là trại cai nghiện, mà là trại lao động cưỡng bức. Trong bản Tường Trình “Rehab Archipelago” năm 2011, Human Rights Watch phỏng vấn nhiều người. Họ nói để cai nghiện thì mỗi ngày chỉ cần hô to “tôi cai nghiện” rồi đi lao động. Ai không muốn lao động thì bị biệt giam, bị đánh đập, có người bị đánh gãy xương.

Sự thật mà ông đã giấu giếm, là các nạn nhân đó làm hạt điều, may quần áo, trồng lúa, v.v. để kiếm lời cho ai? Cho các công ty nhà nước hoặc công ty tư nhân kiếm lời cho viên chức đảng.

Khoảng 3,5% nạn nhân bị giam giữ trong các trại là trẻ em, các em cũng bị đánh đập để lao động như người lớn. Ngày làm quần quật cho nhà nước, tối về người lớn trẻ em chen chúc ngủ trên sàn gạch, lên đến 4, 5 năm. Họ còn nói: Ai không nghiện, bị bắt oan, cũng không có nơi nào để nộp đơn kêu oan và tiếp tục bị giam giữ.

Theo HRW thì anh Quế Phong, lúc đó khoảng hơn 20 tuổi, nói “Mỗi ngày tôi phải bóc hạt điều 6, 7 tiếng, vì vậy tay tôi bị lở. Nhưng nếu ai muốn nghỉ thì bị táng vào mặt, hoặc bị giam cô lập”.

Phải ngưng cưỡng bách lao động, phải ngưng ngăn cấm công đoàn

Tại sao sau gần 40 năm nay, áp bức hàng trăm ngàn người, nay đột nhiên ông Đam muốn dẹp các trại lao động cưỡng bức kiếm lời cho Đảng?

Lý do không phải là vì quá tốn kém (bởi vì tốn kém thì ít mà kiếm lời cho Đảng thì nhiều), không phải là vì cai không được, mà vì Đảng hy vọng rằng các công ty quốc doanh sẽ kiếm lời hơn nữa khi có TPP. Cuộc thương lượng thỏa ước mậu dịch TPP sẽ kết thúc trong năm 2015 này, và TPP có chương về lao động, cấm dùng lao động cưỡng bách.

Washington trước đây nhiều lần nhắc khéo và gần đây nhiều lần nhắc thẳng với Hà Nội: Muốn có TPP? Vậy khi hứa với quốc tế về quyền của người dân thì phải thực thi. Phải ngưng dùng lao động cưỡng bách, ngưng dùng lao động trẻ em. Và nhất là: Phải trả lại quyền công đoàn của người lao động.

GHI CHÚ (*): Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, WWW.laodongViet.org, FACEBOOK.com/laodongViet, EMAIL chao@laodongViet.org) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt (PT), Công Đoàn Độc Lập (CĐĐL), và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (UBBV).

– Hết –

Nguồn: Lao Động Việt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.