Tại khu vực “pháp trường” xử 4 dân oan Dương Nội

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Xin lỗi, đây là từ của những người tổ chức bảo vệ phiên tòa sử dụng chứ không phải của tôi. Tiếng loa ra rả, liên tục không ngừng khi nào: “đây là pháp trường xử những người chống người thi hành công vụ, yêu cầu các công dân không tụ tập quá 5 người, la hét gây rối trong khu vực pháp trường, nếu cố tình sẽ bị xử lý….”

Ai không rõ vụ việc mà đi xe qua, lại tưởng họ mang tử tù đi bắn. Cũng may mà tôi biết sự kiện hôm nay là gì.

“Pháp trường” là nơi hành hình những người bị kết án tử hình. Không hiểu họ ngu hay cố tình dùng để đe dọa người đến ủng hộ những dân oan bị đưa ra xử tù. Nhưng có lẽ tại dốt mà lại thích nói chữ thì đúng hơn.

7h30, tôi có mặt tại Hà Đông, tìm cách len lỏi vào phiên tòa. Đi một vòng nhưng tất cả các ngả đường bị rào kín. Ngả nào cũng cơ man là công an. Không biết mấy nghìn công an, an ninh mật vụ được huy động. Mỉa mai thay, phiên tòa được gọi là công khai nhưng lại không cho bất cứ ai bén mảng đến cổng tòa. Tất cả gia đình của 4 bị cáo không ai được vào tham dự.

Đi một vòng, không vào được, cũng không thấy bà con Dương Nội đâu, có lẽ bà con đang tập trung ở đâu đó. Đi đến vòng thứ hai thì thấy bà con đã dồn đến đầu phố Nguyễn Trãi – hướng chính dẫn vào tòa. Tất nhiên là đoàn bị bị ách lại.

Chưa bao giờ dân oan đổ về một phiên tòa với số lượng lớn như thế này. Có lẽ là phiên tòa xử dân oan và vụ án này đã gây nên sự chú ý đặc biệt của công luận trong và ngoài nước nên dân oan mới đổ về đông như thế. Họ đến để ủng hộ tinh thần đấu tranh của nông dân Dương Nội, để thấu hiểu hết nỗi oan ức của mình, của nhau, để thương lấy nhau, để thấy rằng nỗi oan ức của mình cũng là nỗi oan ức chung của dân oan cả nước. Ở đâu cũng trời đất này.

Len lỏi khắp đám đông, tôi nhận ra các gương mặt quen thuộc, và cả những gương mặt mới của dân oan ở các tỉnh, Bình Dương, Quảng Ninh, Hải Dương, Tây Ninh, Bắc Giang, Bắc Ninh, Hải Phòng, Đăk Lăk, Đồng Nai…

Nhiều cháu nhỏ cũng lặn lội từ miền Nam ra đây. Các cháu tố khổ “tuổi thơ của con bị bọn tham nhũng cướp mất”, “Con không được đến trường, con muốn đi học”. Các cháu trở thành dân oan ngay từ tuổi ấu thơ.

Trong số những người đến ủng hộ dân oan Dương Nội và kêu oan, có cả gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng. Đó là ông Nguyễn Trường Chinh, bà Nguyễn Thị Bích ở xã Bình Dân huyện Kim Thành, Hải Dương là bố mẹ và cháu Nguyễn Thị Thanh Hải 8 tuổi là con của tử tù.

Một cụ bà tóc đã bạc trắng da nhăn nheo, ôm tập hồ sơ kêu oan. Trong chiếc túi của cụ đã sẵn một mớ rau héo. Hỏi cụ, được biết cụ là Đề Thị Tứ, 86 tuổi là dân oan tỉnh Kiên Giang, mớ rau dền là cụ dùng cho bữa trưa.

Dân oan ở các tỉnh khác bên cạnh những biểu ngữ kêu oan cho họ, đều có biểu ngữ ủng hộ dân oan Dương Nội. Nỗi oan ức của bà con đã khiến cho bà con tìm đến nhau, chia sẻ cảm thông và tạo thành một khối. Hẳn là nhà cầm quyền Việt Nam không thể không thấy nguy cơ từ lực lượng này, vì trước đây, chính nhờ lực lượng này mà họ đã cướp được chính quyền.

Công an lăm lăm hướng về họ. Tiếng loa vẫn ra rả “đây là pháp trường xử những người chống người thi hành công vụ, yêu cầu các công dân không tụ tập quá 5 người la hét gây rồi trong khu vực pháp trường, nếu cố tình sẽ bị xử lý….” Chẳng ai để ý đến việc đó. Họ đã đối diện với công an, bị đánh đập nhiều lần, đã có rất nhiều dân oan vào tù chỉ vì đi khiếu kiện, thực hiện quyền công dân của mình.

Một bà người nhỏ thó, già hơn trước tuổi rất nhiều mà chúng tôi đã gặp nhiều lần ở nhà bà Lê Hiền Đức nhưng không nhớ tên. Bà ra mép đường đứng ở nơi có tín hiệu đèn giao thông, nhất là khi có đèn đỏ, gào lên: “Cứ kêu gào chống tham nhũng Tôi tố cáo quân tham nhũng cướp đấy đây nhưng có được giải quyết đâu. Dân chủ mà như thế này đây”.

Gặp chúng tôi, bà con xúm đến kể về nỗi oan của mình. Nhiều người ấn vào tay chúng tôi những bộ hồ sơ. Rồi bà con chen nhau xin chụp ảnh. Chẳng phải vì chúng tôi có quyền hành gì nhưng vì bà con đã kêu oan khắp nơi, có người hàng chục năm ròng nhưng “đèn giời” không soi xét, chịu đủ mọi thứ khốn khổ khốn nạn nên sinh ra tâm lý bám được vào cái gì thì bám như người chết đuối. Một bức ảnh của bà con được đưa lên mạng cũng còn hơn không. Đó là lý do tại sao, trong phóng sự này, chúng tôi đưa lên rất nhiều ảnh. Xin bạn đọc kiên nhẫn xem để thấu nỗi oan ức, khổ hạnh qua những nét mặt sương gió, mệt mỏi, thiếu dinh dưỡng của họ. Họ là đồng bào của chúng ta.

Gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng và biểu ngữ ủng hộ dân oan các tỉnh

“tuổi thơ của con bị bọn tham nhũng cướp mất”

“Con không được đến trường, con muốn đi học”

Dân oan Thái Bình

Dân oan Uông Bí (Quảng Ninh)

Dân oan Đăk Lăk

Dân oan Tây Ninh

Dân Hồ Ba Mẫu (Hà Nội) kêu cứu

Dân oan Bình Dương

Dân oan Bắc Giang

Dân oan Hải Phòng

Dân oan Bắc Ninh

Dân oan Đồng Nai

Cụ Đề Thị Tứ, dân oan Kiên Giang với tập hồ sơ và mớ rau dền cho bữa ăn trưa

Dân oan biểu tình nhằm hướng Tòa án tối cao

Tác giả đồng hành cùng dân oan

25/11/2014

Bài và ảnh

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.