Nhà báo Trương Minh Đức tố cáo Công an tỉnh Bình Dương đã hành hung ông

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(23.11.2014) – Sài Gòn – Trong vòng chưa đầy hai tháng, từ 12/09/2014 đến 02/11/2014, ông Trương Minh Đức, một nhà báo Tự Do đã 03 lần bị bách hại, truy sát và cướp tài sản. Ngày 14.11 vừa qua, nhà báo Trương Minh Đức đã làm đơn gửi các nơi liên quan để tố cáo những kẻ truy sát và cướp tài sản mình. Nhà báo Trương Minh Đức đã viết lời ngỏ gửi tới “các cơ quan truyền thông và các tổ chức Nhân Quyền trong, ngoài nước lên tiếng giúp đỡ bảo vệ quyền lợi cho ông. VRNs giới thiệu với quý vị.


Tôi Trương Minh Đức là một nhà báo Tự Do đã 03 lần bị bách hại, truy sát và cướp tài sản chỉ trong vòng chưa đầy 02 tháng.

Lần tôi bị truy sát và bị cướp tài sản gần nhất vào ngày 02/11/2014, vào lúc 20 giờ 30 tối tại ngã ba suối Giữa, phường Hiệp An, Tp Thủ Dầu Một.

Tại Bình Dương, có đến 08 người mặc thường phục theo dõi tôi từ nhà của tôi ở Phường Mỹ Phước – huyện Bến Cát – Bình Dương.

JPEG - 26.5 kb
Nhà báo tự do Trương Minh Đức trong một lần bị đánh đập.

Khi đến còn cách trạm thu phí suối Giữa khoảng 03 km thì họ tiến hành tấn công, đánh đập tôi rất dã man!!… rồi họ cướp hết tài sản của tôi mang theo.

Như trong đơn tôi trình bày thì nhóm nguời này do trung tá có tên là Hoà trực tiếp chỉ huy vụ truy sát và cướp mà tôi đã nhìn được tận mặt, bởi tên trung tá Hoà này là người đã đánh tôi tại đồn công an phường Mỹ Phước – huyện Bến Cát vào lúc nữa đêm 11 rạng sáng 12/09/2014, lý do mà ông Hoà đánh tôi vào đêm 12/09/2014, ông Hoà bắt tôi ký vào những bài báo coppy từ trên mạng internet, tôi không đồng ý ký nên ông Hoà đã đánh tôi 03 cái vào be sườn làm tôi rất đau đớn! Trong khi đó tôi bị nhóm “côn an” tại Hà Nội đánh bị thương cách đó 03 hôm (08 /09 /2014) vết thương chưa lành còn rất đau.

Lần truy sát sau cùng (02/11/2014), sau 06 ngày nằm trong bệnh viện và 08 ngày dưỡng thương tại Sài Gòn tôi cũng chưa lành hẳn vì vết thương quá nặng.

Đến ngày 14 – 11 – 2014 tôi có nhận được điện thoại của công an hình sự tỉnh Bình Dương mời lên làm việc và làm các thủ tục lấy chiếc xe Honda của tôi còn để lại ở quán cafe Hoa Lá (nơi đã xãy ra vụ cướp). Người làm việc trực tiếp với tôi là thiếu uý tên là Cương (công an hình sự Thủ Dầu Một). Buổi làm việc này tôi có trình bày vụ việc xảy ra trong đêm 02/11/2014 là tôi bị một nhóm cướp 08 người (như trong đơn đã tố cáo), tôi khẳng định là người chỉ huy trong vụ cướp và truy sát tôi là trung tá công an tên Hoà (lúc cướp mặc đồ thường phục) chỉ huy, tôi có yêu cầu công an tỉnh Bình Dương sớm làm sáng tỏ để ông Hoà đối chất với tôi.

Nhưng nay đã trải qua thời gian là hơn 07 ngày (14 11/2014 – 21/11/2014 ) mà công an hình sự tỉnh Bình Dương vẫn chưa triệu tập hay bắt giữ ông Hoà?

Tôi Kính mong các cơ quan truyền thông và các tổ chức Nhân Quyền trong, ngoài nước lên tiếng giúp đỡ bảo vệ quyền lợi cho tôi, đồng thời yêu cầu bộ công an của Việt Nam phải trả lời sớm nhất hành vi truy sát và cuớp tài sản do ông trung tá Hoà công an huyện Bến Cát – tỉnh Bình Dương là ngừời cầm đầu.

Nguồn: VRNs

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.