’Tôi lên án hành động côn đồ của CA Cao Lãnh’

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đả đảo công an Cao Lãnh hành xử như côn đồ. Đánh người, bắt người vô cớ.

Khi tôi có mặt gần phiên tòa xử người yêu nước Bùi Hằng, Văn Minh, Thúy Quỳnh thì có 4 người không rõ nguồn gốc từ trong lề nhảy bổ ra giữa đường đánh chúng tôi. Hoảng loạn vì quá bất ngờ không biết chuyện gì, chúng tôi bỏ chạy khỏi khu vực đó khoảng 300m thì có một xe CSGT đuổi theo ra lệnh dừng xe. Chúng tôi tự dừng xe lại để điều tra lý do thì bất ngờ anh CSGT tên Nghĩa xông vào đánh tôi bằng dùi cui. Sau đó vật tôi đè đầu xuống đất, dùng dùi cui kẹp cổ tôi, miệng thì liên tục chưởi thề. Mặc dù lúc đó tôi rất lịch sự, la lên liên tục “tôi tội gì? Tôi đang hợp tác, đề nghị anh lịch sự”.

Không thèm để ý đến hành động ôn hòa của tôi, anh này tiếp tục nhận đầu tôi xuống đường và còng tay tôi đến bầm đen. Sau đó họ vất chúng tôi lên xe ô tô chở về CA P1 Cao Lãnh mà không có lời giải thích.

Tại CA P1, tôi đã phải nằm vất vưỡng dọc đường cầu thang vì đau. Tôi xin thuốc giảm đau thì họ bảo công an không có thuốc.

Tôi lên án hành động côn đồ ngồi xổm lên pháp luật của CA Cao Lãnh.

Nguồn: FB Đinh Nhật Uy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.