Thăm hai Thương phế binh có hoàn cảnh đặc biệt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(28.07.2014) – 8 giờ sáng Chúa Nhật ngày 27/7/2014, cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, Giám Tỉnh DCCT Việt Nam, cha Giuse Đinh Hữu Thoại, Trưởng Văn phòng Công lý và Hòa bình DCCT Sài Gòn, chị Dương Thị Tân, phu nhân blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cùng với một số cộng tác viên của Văn phòng cũng như Truyền thông Chúa Cứu Thế đã đến viếng linh cữu của ông Thương phế binh VNCH Nguyễn Văn Xúp tại tư gia ở đường Nguyễn Duy, P.9, Q.8.

Ông TPB Nguyễn Văn Xúp, sinh 1951, thuộc Sư đoàn 25, Trung đoàn 46, đã bị thương ở Củ Chi năm 1971, bị cụt 2 chân. Sau khi giải ngũ, ông lập gia đình với bà Lê Thị Tiền. Ông bà sinh được hai người con trai nay đã trưởng thành và ra riêng.

Người em trai của ông Xúp cũng là lính VNCH, làm việc bên quân vận Quân đoàn 3 cho biết: gia đình có nhà đất rộng rãi ở Củ Chi nhưng ông Xúp không bao giờ chịu về đó sinh sống vì vẫn còn ám ảnh trận đánh khiến thân thể ông ra như hiện nay. Ông sống trong một căn hộ rất chật hẹp với người vợ làm nghề giúp việc ở quán ăn, căn hộ của ông nguyên là ao rau muống.

Ông qua đời hôm 25/7/2014. Bà Tiền cho hay, “ông Xúp qua đời do bị bệnh bạch huyết cầu. Ngoài ra, ông còn mang các chứng bệnh như suy tim, thận…”. Quan tài ông đặt nằm lọt thỏm trong căn hộ, bàn hương và bát nhang đặt bên ngoài, ngay cửa ra vào.

Cha Giám Tỉnh và phái đoàn DCCT đã niệm hương trước linh cữu người quá cố, mong ông yên nghỉ trong chốn vĩnh hằng và cầu nguyện cho quê hương đất nước Việt Nam tuy hết chiến tranh nhưng vẫn còn đầy dẫy bất công và bạo tàn.

Cha Giám Tỉnh quyết định sẽ trợ giúp chi phí tang lễ cho ông.

JPEG - 39.7 kb
Phu nhân ông Nguyễn Văn Xúp chụp ảnh với cha Giám Tỉnh

Sau khi viếng linh cữu ông TPB Xúp, cha Giám Tỉnh và đoàn đến bệnh viện Chợ Rẫy thăm một ông TPB khác là Lê Xuân, một người Công giáo, đang được theo dõi để chữa trị căn bệnh suy thận nghiêm trọng. Ông Lê Xuân sinh năm 1950, thuộc Tiểu đoàn 42 Biệt động quân Cọp 3 Đầu Rằn đã bị một viên đạn bắn trúng ngay xương sống khiến ông bị bại liệt nằm một chỗ kể từ năm 19 tuổi. Vết thương này đã hành hạ ông hơn 45 năm qua. Tuy nhiên, ông Lê Xuân không đầu hàng số phận, tuy không có bạn đời nhưng vẫn cùng mẹ già mưu sinh bằng nghề bào củ mì kiếm sống. Từ khi mẹ ông qua đời cách nay 2 năm, ông chỉ trông chờ vào sự chăm sóc của anh chị em ruột, đặc biệt là bà Hòa, em gái của ông.

Cha Giám tỉnh đã chia sẻ một chút giúp chi phí chữa bệnh cho ông.

JPEG - 26.9 kb
Bà Hòa (áo đỏ) là em gái ông Xuân

9g30 đoàn rời bệnh viện, kết thúc cuộc thăm viếng hai ông Thương phế binh VNCH có hoàn cảnh đặc biệt.

PV. VRNs

Ảnh: Đức Hiệp

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.