Nhân ngày 21/6 – vài lời về Trương Duy Nhất

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi chưa được gặp và làm quen với anh trên thực tế, nhưng lại được biết anh qua “một góc nhìn khác”.

Sắc sảo, thẳng thắn, trí tuệ, tài năng, Trương Duy Nhất đã chọn cho mình con đường chông gai, bỏ báo “quốc doanh” để được chân chính, được tự do viết những điều trung thực, trải những trăn trở, ưu suy từ tận đáy lòng.

Trên quan điểm: “Không chống phá, không phản động, không đảng phái, chẳng phe nhóm nào. Tôi chỉ là riêng tôi, một góc nhìn khác với những góp bàn cá nhân trong mong ước, khát vọng đổi thay tích cực”, Trương Duy Nhất đã dấn thân, thắp lên đốm lửa vì một đất nước kỷ cương, trong sạch, vững mạnh, vì một tương lai đẹp đẽ hơn, sáng sủa hơn cho tất cả mọi người.

Chọn cách thể hiện chính kiến ôn hòa, loạt bài “chấm điểm Thủ tướng”, “chấm điểm Bộ tứ Nguyên thủ”, “chất lượng Chính phủ”, “bỏ phiếu cùng Quốc hội”… là tâm huyết, trách nhiệm của người cầm bút lên tiếng vì lợi ích cộng đồng và xã hội. Cần mẫn, miệt mài trong “một góc nhìn khác”, Trương Duy Nhất đã mong mỏi, đã nuôi hy vọng về một xã hội được quản trị tốt hơn, hiệu quả hơn bằng những góp ý, phê phánchứa đầy tinh thần, ý thức xây dựng. Đọc anh, những người có lương tri đều lập tức bị cuốn hút, ngưỡng mộ và khâm phục. Tiếc rằng, tiếng hót trong vắt của con chim quý đã khiến không ít những người “hèn với giặc, ác với dân” sợ hãi, hoảng hốt.

Yêu đất nước này, nhọc nhằn trên những “luống chữ”, góp sức phản biện xã hội, Trương Duy Nhất kiên trì gieo những – hạt – mầm- tử – tế, những hạt mầm của cái thiện, của lẽ phải. Chúng tôi biết rằng, ngày mai, những hạt mầm ấy sẽ nở hoa.

Dù bị cách ly với thế giới bên ngoài, nhưng trong những ngày “nước sôi, lửa bỏng” của đất nước, Trương Duy Nhất vẫn không thôi đau đáu về vận mệnh quốc gia, dân tộc. Những nhắn nhủ của anh từ chốn giam cầm lay động đến thăm thẳm nhiều triệu con tim người Việt. Anh thực sự đã “góp một ngọn sóng cùng muôn vàn ngọn sóng sục sôi, căm giận của công dân nước Việt” nuôi giữ, vun đắp, thắp sáng, cháy lên tinh thần Bạch Đằng, Đống Đa, Chi Lăng.

Ngày 26-6-2014, tại Đà Nẵng, sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩmTrương Duy Nhất – nhưng ở đó, với chúng tôi, anh không là bị cáo, không là người có tội. Như anh từng nói: “Có những loại tù khiến người ta nhục nhã, nhưng có loại tù càng làm cho người ta thêm vinh quang”, ngày 26-6-2014, anh mạnh mẽ, không lẻ loi bước tiếp chặng đường hào sảng!

Không bẻ cong ngòi bút, không sống hèn, không quỳ gối – anh là nhà báo mến yêu của lòng dân. Cùng với anh, những blogger AnhBaSam Nguyễn Hữu Vinh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải… đã và đang phấn đấu vì Việt Nam theo cách của mình. Cầu cho anh, cho các anh “chân cứng đá mềm”!

Nguồn: Blog Quê Choa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ảnh minh họa: Sự đa dạng của những người dám nói thật

Trái tim và khối óc của những người dám nói thật

Họ không phải là những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ là nông dân mất đất, giáo viên dạy tiếng Anh, tài xế phản đối trạm thu phí, bác sĩ y học cổ truyền, nhà thơ in thơ vỉa hè, nghệ sĩ hài độc thoại, và những bà nội trợ mang cơm cho dân oan. Điều làm họ đặc biệt không phải là địa vị hay học vấn, mà là sự kết hợp giữa tấm lòng không chịu đứng nhìn bất công và đầu óc biết biến nỗi đau thành hành động có mục tiêu.