Con trai Điếu Cày: Bố tôi không được đối xử như một con người

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

(26.03.2014) – Nghệ An – Sáng ngày 17 tháng 3 năm 2014, như thường lệ mỗi tháng một lần tôi cùng mẹ đã có mặt trước cổng trại 6 [Nghệ An]. Chỉ một mình tôi được vào cũng như bao lần.

Phòng thăm gặp quen thuộc của tôi và bố đặc biệt tách khỏi khu thăm gặp khác khoảng trăm mét thực chất là 1 căn phòng được ngăn đôi với 2 cổng vào riêng. Từ phòng mình, tôi được nhìn bố qua 1 tấm nhựa trong để cách âm và được nói chuyện qua 2 điện thoại trắng được nối với 4 điện thoại đỏ ở 4 góc phòng cho 4 giám thị theo dõi. Vẫn mỗi bên 3-4 người công an mặc sắc phục canh chừng, và dĩ nhiên tay họ cũng đặt sẵn trên 1 nút công tắc, sẵn sàng ngắt điện thoại mỗi khi họ muốn.

Sau khi hỏi thăm tình hình gia đình và sức khỏe mọi người, ông cho tôi biết thời gian gần đây ông hay bị những cơn đau nửa đầu kèm theo sốt, và cơn đau gần nhất xuất hiện từ 4-5 ngày trước. Trên tay trái của ông những đốm màu đỏ và đỏ bầm kéo dài như xuất huyết dưới da. Tất cả những đơn yêu cầu khám chữa bệnh của bố tôi từ rất lâu cho đến nay không được đáp ứng. Nhưng trại giam vẫn tùy tiện phát thuốc cho ông uống mà chính bố tôi không được biết tên và thành phần trong thuốc là gì.

Bố tôi ngồi liệt kê lại những đơn từ ông đã gửi từ khi vào trong trại 6 nhưng cho đến nay vẫn chưa được trả lời. Những lần hiếm hoi mà ông Cảnh Nga thuộc phòng giam giữ và cải tạo ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Nghệ An xuống làm việc chỉ là để tiếp nhận và hứa hẹn, rồi nhiều tháng sau vẫn không có bất cứ nội dung khiếu nại gì được giải quyết.

Như tóm lại câu chuyện, bố tôi nói “Ở đây người tù chỉ còn biết tin vào pháp luật để giải quyết quyền và lợi ích của họ, nhưng đơn không gửi đi được còn những đơn đi được thì không được trả lời. Đó là bằng chứng của việc vi phạm quyền con người”.

Ông nói thêm về bản án oan sai của mình: “Mặc dù bản án phúc thẩm chưa có, nhưng chứng cứ vi phạm nhân quyền vẫn nằm trong bản án sơ thẩm do việc truy tố này chính là truy tố người đã dám nêu quan điểm khác biệt. Tất cả quyền của bị cáo và quyền của luật sư trong tòa đều đã bị ngăn chặn”.

Cuối buổi gặp cũng như thường lệ tất cả các tờ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ do chính cơ quan ngôn luận của nhà nước phát hành đều bị trả về [ông Hải không được nhận để đọc]. Giám thị tiếp tục ngăn chặn trắng trợn những quyển sách pháp luật, cụ thể là luật báo chí, luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Ngăn chặn bản đồ thế giới và sách nhạc Trịnh Công Sơn.

Những giám thị thực hiện việc này chỉ nói: “Làm theo chỉ đạo” chứ không thể viện dẫn luật pháp cho sự ngăn cấm này.

Bố tôi nhấn mạnh thực trạng giam giữ tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm trong các nhà tù ở Việt Nam là trái với pháp luật, trái với hiến pháp, và những cam kết bảo đảm quyền con người với quốc tế. Cụ thể là các trại ông đã đi qua đều thực hiện phân loại tù nhân chính trị riêng biệt với các tù nhân khác nhằm phân biệt đối xử, tước bỏ và ngăn chặn quyền khiếu nại tố cáo, ngăn chặn kêu oan. Giám thị tùy tiện biệt giam, tùy tiện dùng các hình thức cắt giảm quyền lợi chính đáng (cắt gọi điện, cắt thăm gặp) và phớt lờ sự tồn tại của luật pháp. Tước bỏ quyền được chăm sóc y tế, lao động, thể dục thể thao, quyền học tập, đọc sách báo, quyền gửi và nhận thư tín, sinh hoạt văn nghệ, ngăn chặn hoặc tước đoạt đồ thăm nuôi mà pháp luật cho phép gửi cho phạm nhân..

Cuối buổi gặp tôi và mẹ lại ra về trong hoang mang và trong vòng vây kỳ dị của những người mặc sắc phục nhưng không dám đưa luật pháp vào những việc mình làm.

Trước mắt tôi lo ngại nhất cho sức khỏe của bố tôi. Một khi yêu cầu khám chữa bệnh bị phớt lờ hoặc được đáp ứng bằng cách cho đại những viên thuốc không rõ tên tuổi và không qua khám chữa chuyên môn có thể sẽ gây hậu quả khôn lường.

Các chỉ đạo, thông tư, nghị định trái pháp luật đã và đang được tận dụng trong trại giam ở Việt Nam để làm bình phong cho hành vi phân biệt đối xử, vi phạm nhân quyền, và vi phạm chính pháp luật của Việt Nam.

Bố tôi đã nói: “Người làm sai thì chỉ gây phương hại cho những người xung quanh người đó, nhưng một thông tư sai hay nghị định trái pháp luật sẽ kéo theo hàng trăm hàng ngàn cán bộ nhà nước làm theo. Và hậu quả của nó cho xã hội sẽ lớn như thế nào ?!”

Không riêng gì bố tôi mà những người tù chính trị khác tại Việt Nam đang phải chống chọi từng phút giây ở trong tù không chỉ vì sức khỏe bị tổn hại không được cứu chữa, mà còn vì họ không được đối xử như một con người.

Nguyễn Trí Dũng

Nguồn: VRNS

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.