Từ tòa xấu đến taxi tốt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một xã hội tốt, một xã hội xấu

Hôm dự phiên tòa xét xử blogger Trương Duy Nhất xong, chúng tôi thuê một taxi 7 chỗ cho 5 người đi về Lăng Cô. Có một số kẻ lạ mặt, đeo khẩu trang, chạy xe máy bám theo xe quyết liệt.

Tôi sợ có rắc rối nên có nói cho tài xế taxi biết hiện tình. Tôi nghĩ có thể anh ta sẽ dừng xe, đuổi chúng tôi xuống, từ chối để tránh rắc rối. Thật bất ngờ, anh tài xế nói: “Các anh yên tâm, các anh lên xe em là khách của em.

Muốn đụng vô xe, bắt các anh là phải có lệnh, các anh vi phạm pháp luật thì phải chấp nhận. Không không (vô cớ) nhào vô đánh khách em là không được, em sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ các anh. Em phải có trách nhiệm với khách chứ. Em còn giữ tiếng để làm ăn….”

Tôi nghe mà lòng rất vui. Đến nơi chúng tôi trả cho anh 450k, nhưng rất hài lòng.

Đất nước này, nếu ai cũng có tinh thần thượng tôn pháp luật, bảo vệ công lý, bảo vệ uy tín làm ăn thì xã hội này đâu đến nỗi nát bét như thế này.

Tôi chợt nghĩ đến những vị chủ nhà xua đuổi tôi như đuổi tà, những vị chủ quán đuổi khách như đuổi hủi, thậm chí những thương hiệu lớn như FPT, Viettel,… cũng cuối đầu trước cường quyền. (http://www.thanhblog.org/2014/03/song-trong-long-khung-bo-2.html)

Dù là lý do gì đi nữa thì chính họ đã góp phần tạo ra một xã hội tồi tệ: luật pháp lỏng lẻo, công lý cong vênh.

Lẽ tự nhiên, chúng ta, ai cũng muốn sống trong một xã hội tốt.

Muốn vậy, mọi người dân đều phải có trách nhiệm sống cho ngay thẳng, bảo vệ công lý, bảo vệ uy tín của mình. Không thể khom lưng trước cường quyền rồi nại lý do này nọ.

Suy cho cùng, một xã hội xấu hay tốt là do chính con người quyết định và cũng chính họ thụ hưởng.

Nguồn: FB Nguyễn Văn Thạnh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.