Toà án Hà Nội xử vội, kết án blogger Phạm Viết Đào 15 tháng tù giam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tại trụ sở tòa án Hà Nội sáng nay, 19-4-2014, phiên tòa sơ thẩm xử nhà văn, blogger Phạm Viết Đào đã diễn ra vội vã và vừa kết thúc lúc 11 giờ trưa nay. Theo đề nghị của Viện kiểm sát với mức án 15-18 tháng tù, tòa đã tuyên án phạt blogger Phạm Viết Đào 15 tháng tù giam với tội danh áp đặt là “vi phạm điều 258, lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước…”

Cận kề ngày xử, chiều ngày 17-3, thân nhân của blogger Phạm Viết Đào phải lên tòa án Hà Nội để đề nghị cấp giấy mời để dự phiên tòa. Nhưng các viên chức tòa án vẫn không cấp giấy mời, và nói gia đình cứ tới dự phiên tòa được mở “công khai” vào hôm nay. Thế nhưng, sáng nay, khi vợ con và người thân của ông tới dự phiên tòa, bị lực lượng an ninh bố trí dày đặc bên ngoài tòa hỏi giấy mời. Mãi sau một hồi đôi co, đến lúc có thư ký tòa ra bảo lãnh, thân nhân của blogger Phạm Viết Đào mới được vào dự, nhưng nhiều bạn bè ông đi theo vẫn không được vào.

Được biết, ông Phạm Viết Đào không mời luật sự bào chữa. Theo nhận định thì “đó cũng như để thể hiện ’thiện chí’ của ông với cơ quan pháp luật, muốn làm nhẹ vụ việc đi. Nếu không thỏa mãn với kết quả xét xử, rất có thể khi đó ông mới mời luật sư cho phiên tòa phúc thẩm.

Ngay trước phiên xử, theo nhận định của vị Luật sư từng được gia đình ông mời bảo vệ quyền lợi cho ông, thì có hy vọng trưa nay gia đình sẽ được đón ông trở về, chứ không như bản án vừa đưa ra.

Nhà báo Phạm Viết Đào từng là đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, nguyên là Cán bộ thanh tra của Bộ Văn hóa Thông tin, nguyên Trưởng phòng Thanh tra hành chính chống tham nhũng của Bộ Văn Hóa. Là một nhà báo kỳ cựu, ông đã lập một trang blog riêng mang tên ông để bày tỏ quan điểm cá nhân, cũng như đưa các bài viết của những người khác nhằm chia sẻ thông tin mà ông quan tâm đến với mọi người.

Đặc biệt là loạt bài được ông chú trọng đích thân điều tra nhằm bạch hóa cuộc chiến ở biên giới phía Bắc, trong đó có trận chiến tại Hà Giang với sự hy sinh của người em ruột của ông. Những bài viết do chính ông lặn lội tận biên giới và các nghĩa trang liệt sĩ đã chứng minh rằng cuộc chiến ấy đã có rất nhiều sai lầm, và hơn nữa những sai lầm, hy sinh của chiến sĩ đã không được nhìn nhận. Loạt bài của ông về trận chiến Lão Sơn cho thấy Sư đoàn 313 đã để mất cao điểm 1509 như thế nào qua lời kể của chính các nhân chứng, đã khiến cho nhà cầm quyền đương thời lo sợ và tìm mọi cách bịt miệng ông. Ông cũng đã từng cùng với một nhóm sĩ quan cao cấp trong Quân đội ký kiến nghị yêu cầu 5 điểm trong đó có việc tổ chức lễ tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh trong các trận chiến chống giặc xâm lược Trung Quốc. Ngày 13 -6-2013 ông bị bắt trước khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm Trung Quốc.

Tính đến ngày xử hôm nay, ông đã bị tạm giam hơn 9 tháng, như vậy, với bản án vừa áp đặt cho ông hôm nay, ông sẽ còn phải chấp hành án phạt tù khoảng 6 tháng nữa.

Với bản án 15 tháng tù giam vừa áp đặt cho blogger Phạm Viết Đào, nhiều khả năng ông sẽ kháng án.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.