Đào Trang Loan kể chuyện bị đánh và bị bắt khi tặng quà cho dân oan

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những ngày cuối năm ai ai cũng bận rộn với việc chuẩn bị cái Tết cho gia đình thật đầm ấm thì nơi thủ đô ngàn năm văn hiến Hà Nội vẫn còn rất nhiều những mảnh đời khốn khó đang nằm rải rác. Với mong muốn chia sẻ 1 chút hơi ấm Tết cho bà con vô gia cư tại Hà Nội, những người dân tại thủ đô đã góp chút tiền mua đồ tết cho bà con, tôi cùng 1 số anh chị nữa đại diện đi trao quà cho bà con tại 1 số địa điểm.

Và 1 trong những địa điểm đó là những căn lều bạt tại đường Ngô Thị Nhậm, Hà Cầu, Hà Đông, đối diện trụ sở tiếp công dân của TƯ Đảng và Nhà Nước. Nơi đây rất đông bà con nông dân nghèo đổ về thủ đô, chúng tôi không hiểu sao lại vậy và tối ngày 05/02/2013 (tức 25 tháng chạp năm nhâm thìn) khi chúng tôi thực hiện chương trình nhỏ “Tết Yêu Thương” thì chúng tôi đã được chứng kiến nhiều hơn thế.Vào khoảng 19h30 sau khi những phần quà nhỏ đã được cho vào thùng, mấy anh em chúng tôi lên đường. Tôi và Gió lang thang đi trước vì 2 đứa đi xe buýt; anh Nguyễn Văn Phương, Hoàng Anh, chị Lan chở đồ đi sau. Chúng tôi gặp nhau tại địa điểm trao quà, nơi có 4 chiếc bạt rách nằm sát nhau nơi mà bà con dân nghèo nằm đó, mấy anh chị em hì hục mở các phần quà, chia quà cho bà con thì bỗng đâu có mầy người đến, họ nồng nặc mùi rượu, họ dí sát máy điện thoại, máy ảnh chụp tới tấp vô mà ko hiểu chuyện gì, khoảng 3 phút sau 1 người đi xe máy nhỏ nhỏ giống như Gió lang thang tạt sát nơi mấy cái bạt rách có bà con và chúng tôi, anh ta cũng đang trong tình trạng hơi rượu bốc toàn thân, 1 màn “đối thoại” xảy ra:

– Làm gì ở đây? Chúng tôi thấy hơi hoảng nên hỏi lại: “có chuyện gì vậy ạ?” và trong đầu nghĩ sao mấy người này uống rượu ở đâu mình có làm gì đâu, chỉ đi phát quà cho bà con nghèo thôi mà lại qua đây gây sự chứ

– Hỏi là làm gì cơ mà?

Lúc này bà con trong lều bạt ra hết ngoài đứng quây quanh mấy anh chị em chúng tôi vì lo những người lạ mặt gây sự.

Anh Phương, chị Lan nói lớn: ‘chúng tôi đi phát quà cho bà con dân nghèo, các anh không nhìn thấy à?’

– Tôi là công an quản lý bà con ở đây, yêu cầu các anh chị rời khỏi đây ngay tức khắc

Tôi nói chen vô: ‘sao em có thể tin anh là công an? công an sao lại không mặc quân phục?’

– Nguyễn Văn Phương về ngay, đừng có mà ở đây

Chúng tôi: ‘Vậy thẻ công an đâu, sao không mặc quân phục, mặc thường phục nói là công an ai biếu được các anh là công an hay côn đồ chứ?’

– Mẹ kiếp, Siu đâu, Siu đâu, ra đây,….

Và xô xát bắt đầu xảy ra. Chừng 10 người trông khá to khỏe, chừng khoảng trên dưới 30, đầu tóc gọn gàng ở đâu nhảy vô chỗ chúng tôi, du đẩy, lôi kéo, đấm đá.

Chúng tôi và bà con hét lên trong kinh hoàng: ‘Các anh làm cái gì vậy? Công an đánh dân, côn đồ đội lốt công an đánh dân bà con ơi, mọi người ơi công an đánh dân, côn đồ đội lốt công an.’

Trong lúc bên bạt này bà con đứng vây quanh chúng tôi rất chặt, giữ chúng tôi không cho những người đàn ông kia lôi kéo thì bên bạt bên kia anh Phương đang giữ máy hình bị bọn họ du đẩy, lôi kéo và khi anh Phương chạy đi để giữ lại bằng chứng thì bọn chúng đuổi theo, có 1 tên tay cầm cuống chai rượu đuổi theo đằng đằng sát khí.

Tôi hét lên: ‘Gió ơi chạy theo anh Phương đi’, đồng thơi tôi cũng chạy ra khỏi sự bảo vệ của bà con quanh đó chạy theo anh Phương, 2 đứa chạy theo, nước mắt tôi chợt rơi cho sự uất ức.

Anh Phương chạy được chưa chúng tôi chưa biết tin, chúng có đuổi được không tôi chưa hay thì chị Siu mếu máo, em ơi chúng nó cuớp hết đồ rồi, họ, những người đàn ông đó xông thẳng vô những chiếc lều cướp đi, giựt đi những gói mì tôm, những chai nước mà chúng tôi vừa mang đến. Tôi uất ức quá.

Bà con vẫn tiếp tục bảo vệ 2 đứa tôi.

Anh Lê Dũng đến, hỏi chuyện, mắng những người đàn ông vừa có thái độ và hành động hung hãn với chúng tôi và quát lên ai cướp đồ của bà con ở đây.

Tôi và Gió nói: ‘tụi em chỉ qua phát quà cho bà con thôi nhưng…’ (lúc này chưa kịp nói tiếp)

Anh Lê Dũng: ‘mấy đứa phát xong chưa, phát xong thì đi về thôi’

Tôi: ‘dạ vâng, có anh ở đây, và bà con ở đây, nếu bình an chúng em về tới nhà bình an chúng em sẽ điện thoại ra còn không mai anh mang vòng tang trắng đến nhà em anh nhé.’ (cười khì)

Anh Lê Dũng: vớ vẩn, nó bắt 2 đứa con nít tụi mày làm gì?

Tôi và Gió cầm tay nhau đi ra bến xe buýt, 2 đứa đang chưa hết bàng hoàng thì đến ngã tư Ngô Thì Nhậm- Quang Trung, quận Hà Đông thì từ đâu 5 người đàn ông to cao chừng trên dưới 30 tuổi chạy áp sát 2 đứa tôi, kéo 2 đứa,và Gió kéo giữ tôi lại, ôm chặt tôi với cái cột biển giao thông, họ nhảy vô đấm đá 2 đứa chúng tôi, tôi bị tát mạnh lắm, gió thì bị đánh lung tung khắp người, họ quẳng chúng tôi lên xe taxi như quẳng heo, rồi khi lên xe 2 người áp sát 2 bên, bật nhạc trên taxi to hết cỡ, chúng tôi hỏi: ’các anh là ai, đưa chúng tôi đi đâu’ thì họ nói đi sẽ biết, tôi mở điện thoại thì họ định giựt rồi họ bảo: ‘về đồn công an Quang Trung muốn gọi gì thì gọi’. Họ đưa chúng tôi vào đồn và đi đâu mất. Lúc này là 21h 30 phút

Nguồn: FB Hư Vô

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…