Những cái đuôi của Trung Quốc trong lễ trao Giải Nobel Hòa Bình 2010

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hàng năm, buổi lễ trao giải Nobel Hòa Bình sẽ được tổ chức tại Olso (thủ đô Na Uy) vào ngày 10 tháng 12, đúng vào ngày bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời. Năm nay, người được chọn để trao giải thưởng cao quý này là ông Lưu Hiểu Ba, một nhà đấu tranh cho Dân chủ & Nhân quyền đang bị chế độ Cộng sản Trung quốc giam giữ. Bắc Kinh đã áp lực mạnh lên chính phủ Na Uy cũng như Ủy ban Nobel Hòa Bình để yêu cầu không trao giải cho ông Lưu Hiểu Ba, nhưng bị thất bại, nên bèn đổi chiêu thức, kêu gọi các quốc gia có liên hệ ngoại giao với Na Uy không gửi Đại sứ đến tham dự lễ trao giải; và lẽ đương nhiên Bắc Kinh cũng không cho bất cứ một thân nhân nào của ông Ba sang Olso nhận giải thay thế.

Theo thông lệ, trước ngày trao giải thưởng khoảng 1 tháng, Ban tổ chức đã gửi thiệp mời tất cả đại sứ các quốc gia tại Na Uy tham dự. Bình thường thì không ai từ chối vì đây cũng là một vinh dự cho họ. Tuy nhiên, theo đài truyền thanh và truyền hình NRK của Na Uy thì năm nay một vài người, trong đó có ông Vũ Văn Lưu, đại sứ Cộng Sản Việt Nam đã từ chối không dự, do sự yêu cầu của Bắc Kinh. Còn Trung Quốc thì đương nhiên là sẽ chẳng gửi Đại sứ đến, mà còn lớn tiếng chỉ trích Ủy ban Nobel Hòa Bình đã phạm một sai lầm lớn vì đã chọn Lưu Hiểu Ba để trao giải, và sự chọn lựa này đã làm hoen ố giá trị của giải, vì Trung Quốc coi Lưu Hữu Ba là “tên phá rối trật tự xã hội, chứ chẳng có một tâm ý hòa bình nào”. Cũng theo các hệ thống truyền thông vừa kể thì chính phủ Trung quốc đã gửi thư đến các quốc gia có quan hệ ngoại giao với Na Uy kêu gọi tẩy chay buổi lễ trao giải thưởng Nobel Hòa Bình năm nay. Sau khi gửi thư đó, thứ trưởng ngoại giao Thôi Thiên Khải của Trung Quốc tuyên bố rằng buổi lễ trao giải chắc chắn bị nhiều nước tẩy chay, và sau này Na Uy sẽ bị trả đũa trên thương trường, mà đầu tiên sẽ đến từ Trung Quốc. Bắc Kinh cho rằng, đây là cái giá mà Na Uy phải trả do quyết định sai lầm của mình. Lời tuyên bố của Thôi Thiên Khải được xem như một hình thức đe dọa; nhưng chưa hết, báo chí ở Hoa lục còn viết rằng, trao giải Nobel Hòa Bình 2010 cho Lưu Hiểu Ba là chính quyền Na Uy đã coi 1 tỷ 3 người dân Trung Quốc là thù địch. Tờ Hòan Cầu Thời Báo còn đề nghị Trung Quốc thành lập giải thưởng Khổng Tử về Hòa Bình & Nhân Quyền để cạnh tranh ảnh hưởng với giải Nobel Hòa Bình của Na Uy.

Các nhà dân chủ và hoạt động xã hội Trung quốc nói rằng, ngay trong 70 triệu đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc cũng còn có rất nhiều người không đồng ý với quyết định của lãnh đạo, thì làm gì có chuyện 1,3 tỷ người dân Trung quốc coi Na Uy là nước thù địch. Còn việc đề nghị lập giải Khổng Tử chắc chắn do ý kiến của ai đó trong Bộ Chính trị chứ tờ Hoàn Cầu Thời Báo không dám tự ý đề xuất. Nếu chế độ thành lập giải Khổng Tử là để đối đầu chứ không phải tranh dành ảnh hưởng với giải Nobel Hòa Bình của Na Uy. Vì một bên tuyên xưng giá trị của Hòa Bình và Nhân Quyền, mà tinh thần hiếu hoà của Na Uy đã được thể hiện hàng trăm năm nay; còn bên kia thì ngược lại, luôn dùng bạo lực và chủ trương sức mạnh đến từ nòng súng để cai trị và bành trướng; mà cuộc cải cách ruộng đất, cách mạng văn hoá, cùng những thanh trừng phe nhóm để tranh dành quyền lực nội bộ và các cuộc chiến với các nước láng giềng để bành trướng lãnh thổ lãnh hải, đã phản ánh thật sắc nét bản chất của những người chủ trương thành lập giải Khổng Tử. Và nếu giải này thành hiện thực thì sẽ tội nghiệp vô cùng cho người đã từng được dân chúng Trung Hoa tôn là “Vạn Thế Sư Biểu”.

Mặc dù Bắc Kinh ra sức áp lực, nhưng đến nay chỉ có 7 quốc gia không cử đại sứ của họ đến tham dự lễ trao giải Nobel Hoà Bình. Trong đó 4 nước vì lý do riêng, còn Cuba và Việt Nam thì theo đuôi Trung Quốc. Tuy nhiên, theo các tin tức liên quan thì cho đến ngày 15 tháng 11 vừa qua, là hạn chót để các vị Đại sứ hồi đáp, chỉ có đại sứ 3 nước: Việt Nam, Cuba và Iran là trả lời không tham dự.

Iran không cử đại sứ của mình ở Olso đến tham dự vì nước này trước đây đã phản đối Ủy ban Nobel Hòa Bình chọn nữ luật sư Shirin Ebadi để trao giải vào năm 2003, mà nữ luật sư Shirin Ebadi lại bị chính quyền của các giáo sĩ Hồi Giáo tại Iran coi là một “mụ đàn bà phản loạn”. Cuba không những là nước đồng hội đồng thuyền Xã hội chủ nghĩa với Trung Quốc, mà còn đang bị áp lực của Hoa Kỳ và các nước Âu châu, đặc biệt là Tây Ban Nha, yêu cầu phải trả tự do cho các tù nhân chính trị; vì thế rất dị ứng với sự xiển dương những ai hiến thân đấu tranh cho tự do dân chủ. Do đó việc Cuba theo đuôi Trung Quốc là điều dễ hiểu. Trường hợp Việt Nam thì ngoài những vấn đề tương tự như Cuba, lãnh đạo Hà Nội cũng luôn bận rộn thể hiện hình ảnh nô lệ của Lê Chiêu Thống ngày xưa, hàng ngày chầu chực dinh Tôn Sĩ Nghị, để được Trung Quốc xoa đầu vỗ về, thì làm sao mà dám làm trái ý Bắc Kinh?

Đối với Trung Quốc, thì ngoài những hăm he như đã đề cập ở trên, việc nước này liên tục gây hấn ở Biển Đông, tranh chấp biển đảo với Nhật Bản, và mới đây nhất, việc Bắc Kinh ngậm miệng đồng tình với sự gây hấn quân sự của Bắc Hàn, một lần nữa cho thấy cái gọi là “thiện chí hoà bình” mà Trung Quốc vẫn tự nhận thực chất ra sao. Chính thái độ của Trung Quốc đã huỷ hoại hình ảnh một Trung Quốc phát triển trong tinh thần hoà bình hữu nghị mà họ từng ra sức tô vẽ từ hàng chục năm qua. Sự đáp ứng lời kêu gọi của Trung Quốc trong việc tẩy chay lễ phát giải Nobel Hoà Bình cho thấy tư thế và ảnh hưởng ngoại giao của Trung Quốc không như họ tưởng.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.