Ai Đã Xít Hơi Cay?!?!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tối ngày 31 tháng 8 năm 2008, giáo dân Thái Hà bị cảnh sát xịt hơi cay. Rất nhiều phóng viên các báo đài đều có mặt. Tuy nhiên, ngay sáng hôm sau, các phóng viên có mặt tại hiện trường tối hôm trước, đã dùng ngòi bút bất lương của mình để tiếp tục vu cáo, xuyên tạc các linh mục, tu sĩ và giáo dân giáo xứ Thái Hà một cách nhẫn tâm.

Hình ảnh các vị linh mục đầy trách nhiệm đứng ra giàn xếp, ổn định trật tự trị an tại hiện trường được các báo, đài vu cáo là “kích động dân chúng”.

JPEG - 101.8 kb
Người mặc áo trắng đang cầm bình xịt hơi cay.

Hình ảnh các cháu thiếu nhi bị xịt hơi cay với hai dòng lệ chảy dài trên khuôn mặt đã không gây một xúc cảm nào đối với lương tri của các phóng viên bồi bút.

Hình ảnh một cảnh sát viên đại diện cho nhóm cảnh sát hối hận vì đã xịt hơi cay đứng ra xin lỗi giáo dân và được các giáo dân có mặt vỗ tay tán thưởng, bao dung, tha thứ đã không được nhắc tới.

JPEG - 36.6 kb

Hình ảnh ông trưởng công an quận và các cán bộ thuộc quyền, lúng túng trước các đề nghị chính đáng của các linh mục và giáo dân tại hiện trường, trong khi làm biên bản, đã không được đề cập tới.

Nhiều phóng viên đã vào tận nhà xứ để phỏng vấn các nạn nhân, nhưng tuyệt nhiên, sự đau đớn của các nạn nhân đã không thể lay động được lương tri của họ.

Đình Hiếu – người có mặt tại hiện trường, phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam, ngay hôm sau, qua mạng truyền thanh, đã mất nhân tính tới độ vu cáo cho Nhà thờ Thái Hà đã dàn dựng màn kịch xịt hơi cay để kích động bạo loạn.

JPEG - 53.2 kb
Thủ phạm xịt hơi cay đang nói cười vui vẻ với công an.

Tất cả những hình ảnh ấy không qua được con mắt người dân thiện chí và mọi người công giáo có mặt tại hiện trường. Họ đã nhẫn nhục lặng thinh. Với tình yêu quê hương Đất nước, họ không muốn làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng. Họ không muốn trình bày cho thế giới biết rằng ngay tại Thủ Đô Hà Nội – thành phố Hòa Bình, đang diễn ra một cuộc đàn áp dã man những người dân vô tội, những người yêu chuộng công lý và hoà bình. Họ không muốn hình ảnh các vị lãnh đạo đất nước, các vị lãnh đạo thành phố Hà Nội khó xử trước cộng đồng quốc tế.

Thế nhưng, thiện chí của người dân, tấm lòng hy sinh mà người giáo dân dành cho quê hương, cho đất nước, cho các nhà lãnh đạo, đã không được nhìn nhận. Trái lại, dưới sự chỉ đạo của UBND thành phố mà đại diện là ông Vũ Hồng Khanh – phó chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, như báo Hà Nội Mới đã nêu – các cơ quan thông tấn báo chí tiếp tục hành xử một cách nhẫn tâm, bôi nhọ hình ảnh các linh mục, tu sĩ và toàn thể cộng đồng Công giáo; tiếp tục xuyên tạc, vu cáo trắng trợn, bịa ra những tình tiết không thực để tạo dư luận kết án linh mục, giáo dân giáo xứ Thái Hà.

JPEG - 100.9 kb

Báo Công an Nhân dân, số ra ngày 9 tháng 9 năm 2008, ngay trang nhất, với tựa đề “Cần phải xử lý nghiêm vụ vi phạm pháp luật tại giáo xứ Thái Hà”, sau khi đã dọn đường dư luận để chuẩn bị bắt giam thêm một số giáo dân nữa, đã trích lời của Thiếu tướng Nguyễn Đức Nhanh – Giám đốc công an thành phố Hà Nội – tại cuộc họp giữa Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Uỷ viên TW Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an với một số cơ quan chức năng và UBND thành phố Hà Nội – rằng:

“Thiếu tướng Nguyễn Đức Nhanh cũng nêu lại vụ việc vi phạm, đặc biệt gần đây có hành vi vu cáo, bịa đặt. Chẳng hạn, sự việc xảy ra tối 31/8, một số đối tượng tung tin công an dùng hơi cay, dùi cui điện dẫn tới một số người bị thương khi đang cầu nguyện. Thế nhưng, khi cơ quan công an yêu cầu một số linh mục ở đây đưa ra bằng chứng ai bị thương,, ai bị xịt hơi cay thì hoàn toàn không có ai. Công an quận Đống Đa yêu cầu nếu ai bị xịt hơi cay thì vào ngay bệnh viện để khám chứng thương, thế nhưng không hề có” (trích nguyên văn).

JPEG - 58.1 kb
Nguyễn Đức Nhanh.

Sở dĩ, người giáo dân đã không theo công an đi chứng thương là bởi vì họ quá kinh nghiệm về việc cơ quan công an đã làm áp lực tại một số bệnh viện và yêu cầu bệnh viện không được chứng thương cho giáo dân giáo xứ Thái Hà. Những giáo dân này đã được đưa vào bệnh viện và được các bác sĩ có lương tri tận tình cứu chữa (xem giấy chứng thương).

Sở dĩ, người giáo dân không tức khắc đưa ra bằng cớ bởi họ quá biết những người có bằng cớ sẽ phải chịu cảnh áp bức như thế nào từ phía cơ quan công quyền.

Sở dĩ, họ không đưa ra bằng cớ ngay tức khắc bởi họ biết có những phóng viên nước ngoài đang ở hiện trường và sự kiện ấy sẽ làm cho vụ việc trở nên khó xử với các vị lãnh đạo quốc gia.

Một vài hình ảnh chụp tại hiện trường sau đây sẽ tố cáo ai là người bịa đặt vu cáo, ai là người đã kích động giáo dân và ai là người đã nhẫn tâm xịt hơi cay vào đám đông giáo dân đang cầu nguyện?

Không biết những chứng cớ này đã đủ để biết sự thật ai là người vu cáo, bịa đặt chưa?

Không biết những chứng cớ này đã đủ để “Công an Hà Nội điều tra, làm rõ tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm, xử lý đúng tính chất, mức độ” theo như chỉ đạo của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng tại cuộc họp với UBND thành phố Hà Nội hay chưa?

Không biết Thiếu tướng Nguyễn Đức Nhanh, khi phát biểu những lời mà Báo Công an Nhân dân trích lời như trên, có hoàn thành trách nhiệm mà Nhà nước và nhân dân giao phó chưa và có phải xin lỗi trước công luận không?

Không biết với những bằng cớ này, cơ quan chủ quản các báo, đài, sau khi đã vu oan giá hoạ cho các linh mục tu sĩ, giáo dân, có phải đính chính và công khai xin lỗi như điều 28 – Luật Báo chí, đã qui định hay không?

Trong tư cách là một người công dân của Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, chúng tôi nghĩ rằng “Cần phải xử lý nghiêm vụ vi phạm pháp luật tại giáo xứ Thái Hà” , trong đó, ngay tức khắc điều tra, làm rõ trách nhiệm và xử lý theo đúng pháp luật cá nhân, tổ chức đã dùng hơi cay xịt vào những người giáo dân đang cầu nguyện ôn hòa tại khu đất tối 31/8/2008 và công khai sự việc lên các cơ quan thông tấn báo chí; yêu cầu các cơ quan thông tấn, báo chí đã có những lời nói, bài viết bịa đặt, vu cáo, bẻ cong ngòi bút, bất chấp nhân tâm phải có trách nhiệm công khai cải chính những thông tin bịa đặt, bôi nhọ các chức sắc và giáo dân Thái Hà như điều 28 – Luật Báo chí, đã qui định.

JPEG - 92 kb

Nhà nước Việt Nam là Nhà nước Pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa. Pháp luật thượng tôn. Trong vụ việc xit hơi cay này và trong vụ việc Cảnh sát Cơ động dùng dùi cui điện trấn áp giáo dân, tại phố Thái Hà, tối 28/8/2008, khiến nhiều người bị thương, cơ quan công quyền hãy chứng tỏ sự công tâm của mình, hãy xử lý vụ việc theo đúng qui định của Pháp luật; không bao che dung túng cho những cá nhân, tổ chức đã hành xử một cách nhẫn tâm với những người dân lương thiện, hiền lành, những người chỉ muốn cho công lý được nhìn nhận trên quê hương đất nước Việt Nam.

Đối với những cán bộ, cảnh sát, công an, phóng viên, nhà báo còn có lương tri, chúng tôi cũng xin chia sẻ một kinh nghiệm rằng suốt dọc dài lịch sử Giáo hội Công giáo, mỗi khi người giáo dân bị bách hại tới độ đổ máu vì chân lý, thì bao giờ Đức Mẹ cũng ban “dấu chỉ” hoặc “hiển linh” để cảnh tỉnh những ai không có lương tri và trừng trị những người thất đức. Gần đây, Lavang, Đồng Đinh – Ninh Bình, là những ví dụ điển hình.

Hà Nội, ngày 9 tháng 9 năm 2008

Xuân Thành
Dòng Chúa Cứu Thế

JPEG - 319.4 kb

JPEG - 476.9 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.