Formosa, “canh bạc định mệnh”

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thảm đỏ được trải ra một cách trang trọng để đón chào nhà đầu tư Formosa đến với Hà Tĩnh. Được cho là sẽ mang lại nhiều lợi ích cho người dân sở tại cũng như kinh tế đất nước được nâng lên tầm cao mới.

Một quyết sách, được Đảng và Chính phủ dành cho Formosa với những ưu đãi thật sự rộng mở từ thời gian cho thuê đất tối đa 49 năm, lại được kéo dài ra 70 năm và kèm theo đó là những khoản thuế ưu đãi hậu hĩnh khác.

Để có đất sạch cho Formosa triển khai dự án, chính quyền Hà Tĩnh phải giải phóng mặt bằng ước chừng khoảng 2.000 ha đất, cùng với 3.000 hộ dân đang sinh sống yên lành tại 9 xã thuộc huyện Nam Kỳ Anh.

Mọi điều kiện mà các quan chức chính quyền đã dành cho Formosa thật sự đã chỉn chu từng chi tiết.

Vậy, nhà đầu tư Formosa có thật sự mang lại hiệu quả?

Trước khi họ đến Việt Nam, họ đã từng đầu tư ở Mỹ, Campuchia, và mỗi bước chân của họ đều để lại một thảm họa cho môi trường, môi sinh, của con người một cách trầm trọng. Đến nỗi năm 2009, họ đã nhận giải “Hành tinh đen” của Quỹ Ethecon, một tổ chức bảo vệ môi trường của Đức dành cho công ty có “thành tích “tàn phá môi trường của nhân loại”. Hơn thế, họ còn được ghi nhớ và trở thành một ví dụ điển hình trong bộ sách giáo khoa Luật Môi trường của Mỹ.

Điều đặc biệt ở Formosa, mỗi nơi họ gây ra sự cố họ đều sẵn sàng tung ra hàng triệu đô la để mua chuộc các quan chức. Nhưng, ở các nước này hầu như họ bị thất bại khi mà sự vào cuộc của người dân cũng như các luật sư đã chặn được âm mưu của họ.

Tuy hồ sơ của họ tởm lợm như vậy, nhưng vẫn được sự đồng thuận cao từ các quan chức cao cấp của chính quyền chấp thuận cho Formosa đi vào hoạt động.

Một công ty Formosa có “thành tích” tàn phá môi trường, lại tiếp tục bức tử bốn vùng biển của Việt Nam, cụ thể chạy dài theo các tỉnh thành từ Hà tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị cho đến Thừa Thiên Huế tổng cộng hơn 200km bờ biển.

Đại thảm họa đã xảy ra, cho thấy một chính quyền thật sự quá yếu kém về mọi mặt. Không một chỉ dấu nào cho thấy một chính quyền có những biểu hiện mà đáng ra phải cấp tốc thực thi ngay từ đầu khi xảy ra thảm họa, đó là:

1, Không có biện pháp khoanh vùng nhiễm độc.

2, Không có những cảnh báo nguy hiểm về nguồn hải sản đã bị nhiễm độc.

3, Không có những khuyến cáo ngay và kịp lúc đến người dân được rõ, rằng hiện trạng biển đã bị nhiễm độc, rằng người dân nên lưu ý và đề phòng.

4, Không có sự hỗ trợ kịp thời cho những hoàn cảnh khốn cùng ngay lúc thảm họa xảy ra. (chỉ có những tổ chức xã hội dân sự là có mặt ngay lúc đầu)

Trái với những gì lẽ ra phải được thực thi cấp tốc ngay từ đầu, thì chính quyền lại tiếp nhận thông tin về thảm họa môi trường một cách” bí mật và khó hiểu “.

Không khó để nhận biết qua những phát biểu hết sức ngớ ngẩn của những quan chức có trách nhiệm. Cụ thể, có lẽ không nên nhắc lại bởi khi nghe lại chỉ cảm thấy hổ thẹn và uất ức.

Tiếp theo đó là gì? Gần như là một thảm họa xung đột giữa người dân và chính quyền. Tại sao chính quyền lại đứng ra bảo vệ cho Formosa để bắt bớ, đàn áp khi người dân biểu tình phản đối kẻ gây ra thảm họa là Formosa?

Những khuất tất trong việc đền bù một cách vội vã và nhanh chóng không nói lên được tính chuyên nghiệp phải có của những người đại diện cho dân qua việc giải quyết thảm họa. Cho đến giờ này, qua tám tháng vẫn còn biết bao nhiêu người dân vẫn chưa nhận được tiền đền bù.

Việc người dân kéo thuyền và lưới, hay đồng loạt kéo ra đường khóa quốc lộ 1A như là giọt nước đã tràn. Người dân sẽ còn khổ đến bao giờ nếu những đồng tiền đền bù ít ỏi trong sáu tháng không còn nữa, trong khi biển hiện tại vẫn còn ô nhiễm và gần đây cá chết vẫn trôi dạt vào bờ.

Câu nói: “Đánh kẻ chạy đi, ai đánh người chạy lại” liệu có đúng trong thảm họa này hay không, khi mà Formosa là kẻ đã chạy nhiều lần qua các nước và đều để lại hậu quả kinh hoàng?

Việc đã biết họ là một công ty “tồi” mà mình vẫn trân trọng đón chào thì lẽ ra họ phải mang ơn để làm ăn một cách đàng hoàng. Đằng này, họ không mang ơn mà còn hủy diệt môi trường bốn vùng biển của mình. Thử hỏi, ta có nên đánh người chạy lại hay không? Chưa kể khi thảm họa xảy ra, họ còn thách thức người dân “Cần thép hay cần cá”. Một câu nói, hàm chứa nhiều điều như đã có sự bao che nào đó?

Sau tất cả những gì họ đã gây ra, rõ ràng họ không phải là nhà đầu tư chân chính. Họ chẳng qua là những tay “cờ bạc gian lận”, họ đến Việt Nam dường như chỉ để chơi một “canh bạc định mệnh” sau những lần bị lật tẩy trước đó mà thôi.

Những tưởng đời sống của 3000 hộ dân sẽ được cải thiện, những tưởng kinh tế nước nhà sẽ được nâng lên vị thế mới. Hóa ra không phải vậy, mà lại gánh thêm những thảm họa kinh khủng hơn. Đâu chỉ 3000 hộ dân đi đầu, con số đó giờ đây không biết phải nhân lên bao nhiêu lần thì mới chính xác?

Có nên thẳng thắng nhìn nhận hiện trạng của đất nước hiện tại, để suy ngẫm lại câu nói của ngài TBT Nguyễn Phú Trọng có thật sự đúng như Ngài đã nói hay không? “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không”.

Khi mà nạn tham nhũng đã trở thành câu chuyện thường ngày. Khi mà các quan chức cao chạy xa bay với những khoảng tiền đem đi và để lại hậu quả từ vài trăm tỷ cho đến vài chục ngàn tỷ. Khi mà các công ty thủy điện xả lũ đúng “quy trình” để tiển đưa vài chục mạng người về với lòng đất trong tức tưởi…

N.H.H.

Nguồn: Bauxite Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?