Có gì ở Vườn Rau Lộc Hưng?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đến giờ phút này vườn rau Lộc Hưng trù mật trở thành bình địa trước sự bạo cường của nhà cầm quyền. Họ thực hiện các cuộc tấn công như muốn xóa sạch mọi dấu tích hòng để chiếm đóng và thu vét tài sản của dân Lộc Hưng. Không những thế, họ còn muốn triệt hạ hầu hết các giá trị sống mà quần thể cư dân nơi đây có được từ bao đời.

Trong vườn rau có rất nhiều thứ có giá trị trong bối cảnh xã hội Việt Nam hiện nay. Đó là những gì? Người viết bài viết này có may mắn được trú ngụ trong đó, cận kề với bà con vườn rau Lộc Hưng một thời gian. Ở nơi đó tôi đã thấy và cảm nhận:

Những con người hiền lành, chất phác, họ lam lũ từ sáng tới chiều, ngày này qua tháng khác làm bạn với những luống rau đủ các loại. Họ gieo trồng, vun xới cho vạt rau xanh mơn man, mùa nào thì có loại rau đó, họ gánh nước để tưới tiêu một cách cần mẫn. Đến thời điểm thu hoạch, họ tự đưa ra chợ hoặc tiểu thương vào tận vườn thu mua. Quả thật tuy vất vả cho người nông dân vườn rau Lộc Hưng, nhưng khung cảnh nơi đây quả là bình yên và đầy màu xanh quyến rũ. Đó là mảnh đất sinh kế cho biết bao gia đình. Thế rồi, giặc tràn về phá tan tành.

Ở nơi đây có biết bao sinh viên, người lao động nghèo đã được ăn, ngủ, uống và thở cái không khí trong lành giữa lòng Sài Gòn bụi bặm, mà cũng vô cùng yên tâm không lo bị trộm cắp dòm ngó. Giữa chủ nhà và người thuê trọ dường như không có biên giới phân chia mà vẫn giữ được sự yên tĩnh độc lập cần thiết cho mỗi cá nhân. Thế rồi, giặc tràn về phá nát môi trường sống tốt đẹp cho sinh viên, người lao động nghèo.

Có lẽ chưa nơi nào tình người lại chan chứa và liên đới như ở vườn rau này. Phải nói là có một tình người trỗi vượt ra ngoài không gian và cả thời gian. Những con người thiếu hụt chân hoặc tay, mù hoặc điếc, bệnh tật hay đau ốm do chiến tranh để lại. Dù cái xã hội ngày nay, chế độ xã hội chủ nghĩa hắt hủi, miệt thị những người thương binh Việt Nam Cộng Hòa một thời chinh chiến, nhưng vườn rau Lộc Hưng lại là mái nhà ấm áp, thấm đẫm tình người cho họ.

Những con người cụ thể như vợ chồng anh chị Thịnh Phượng, gia đình anh Cao Hà Trực, Anh Hiệp và còn nhiều người nữa, họ là những người chủ trong vườn rau Lộc Hưng. Họ đón nhận tất cả các thân phận hẩm hiu về nơi đây trú ngụ. Giờ đây chính họ trở thành dân oan mất đất, mất tài sản, mà đúng ra là một khối lượng tài sản khổng lồ đã, đang bị nhà cầm quyền cướp đoạt.

Điểm qua một vài nét của cuộc sống hiện sinh đầy tình người của Vườn rau Lộc Hưng mới thấy được nơi đây nhân văn như thế nào. Một nơi người biết yêu người, một nơi người biết thương người, một nơi sưởi ấm cho bao tâm hồn, một nơi đã là hiện thực của mơ ước của bao phận người bị hắt hủi, của mùa xuân tươi mới.

Thế nhưng mà, nơi nào có mùa xuân đâm chồi nảy lộc thì nơi đó cộng sản nhổ tận gốc trốc tận rễ, nơi nào có tình người, có yêu thương thì cộng sản phân ly, chia cắt, nơi nào có nhân văn thì cộng sản gieo ác nhân súc vật.

Còn đâu mùa xuân cho én dặt dìu kéo về, còn đâu mùa bình thường đoàn viên của dân tộc cho Lộc Hưng, còn đâu mơ ước, còn đâu ấm êm, còn đâu và còn đâu… Chỉ còn nước mắt và nỗi đau, chỉ còn uất hận và cay đắng của người dân lành trước sự hung tàn, cường bạo của kẻ cầm quyền mang cái tên cộng sản mà thôi.

Portland, OR 14/1/2019
Paulus Lê Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…