30/4: Tôi mong họ sống mãi, không bao giờ chết!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 30 tháng 4 (1975-2019) cách đây đúng 44 năm, đã đi vào lịch sử với nhiều tên gọi, bởi những người đã trực diện khi biến cố này đổ ập đến.

Người Miền Nam, Việt Nam Cộng Hoà, gọi 30/4 là Ngày Quốc Hận. Nỗi uất hận của người dân cả nước đã bị bức tử, bị thua, bị chết oan uổng mà đáng lý không thể xảy ra.

Lúc đó 30/4 cũng được gọi là ngày Quốc Kháng. Không chấp nhận lệnh đầu hàng, tiếp tục chiến đấu, quyết tâm giành lại những gì tốt lành đã bị cướp mất cho dân tộc và đất nước.

Hẳn nhiên, đối với những người lãnh đạo cộng sản thì 30/4 là ngày chiến thắng, và một phần nào đó, một phần thôi, người dân Miền Bắc cũng cùng tâm trạng vui mừng. Có lẽ họ mừng đơn giản chỉ vì chiến tranh chấm dứt, chồng con bớt chết, và đồng bào sẽ bớt chết và họ bớt khổ.

Sau này, khi nói về ngày 30/4 lúc không còn là Thủ tướng chính phủ, ông Võ Văn Kiệt có dùng đến một nhóm từ: “Có triệu người vui và triệu người buồn!” Câu nói không có gì sai nhưng thật là vô nghĩa để nói về một biến cố đã kéo cả dân tộc vào trong cuộc chiến tranh phi nghĩa. Nếu nói theo giọng Nam bộ thì có thể gọi là “trớt qướt”.

Thật vậy, triệu người vui có hay không thì không biết (cứ nghĩ đến hình ảnh bà Dương Thu Hương ngồi gục đầu bên đường khóc nức nở vì nhận ra là mình bị lừa khi nhìn thấy sự phồn thịnh của Miền Nam thì phải tự hỏi là có bao nhiêu người dân Miền Bắc cũng cùng tâm trạng đó), nhưng chắc chắn là có hàng mấy chục triệu người buồn! Người vui thì ngày một ít đi, người buồn thì lên hàng trăm triệu!

Chiến thắng vinh quang, mừng vui hạnh phúc ở chỗ nào khi vài triệu người hoảng hốt nhẩy lên tàu vượt biên, bản thân, gia đình, vợ con,… hàng triệu người bỏ mình trên biển, trong rừng sâu, và những trại tù mang tên “cải tạo”. Và 44 năm sau họ vẫn không ngừng chạy, để mong thoát khỏi cái “chiến thắng vinh quang” đó?

Bánh vẽ của thiên đường xã hội chủ nghiã mà người cộng sản đem ra làm mồi nhử người dân ở đâu khi mỗi ngày đất nước càng tụt hậu và bại hoại về mọi phương diện và xuống tận đáy vực sau 44 năm họ cầm quyền?

Thống nhất ở đâu khi sự chia rẽ cùng cực biểu hiện ở khắp mọi nơi, ở trong mọi lãnh vực, trong mọi giai tầng xã hội, trong dân chúng, trong chính quyền và nhất là ngày càng trầm trọng hơn ngay trong nội bộ Đảng.

Cái giá phải trả cho hai chữ “thống nhất” đất nước vào ngày 30/4 thật là khủng khiếp.

Ác mộng của người dân Việt bây giờ là “thống nhất, giai đoạn cuối” mà Đảng CSVN, từ thời ông Hồ Chí Minh đến nay, đã rắp tâm thực hiện, đó là “thống nhất nước Việt vào nước Tàu” đang diễn ra trước mắt.

Bởi vì còn gì đáng sợ hơn là “mất nước”!

Đó mới thật sự là “mất nước”!

Và sẽ là “mất nước” đối với tất cả mọi người Việt Nam, kể cả những kẻ bán nước, chứ không chỉ đối với một số người Miền Nam Việt Nam vào năm 1975.

Quả thật chúng ta còn rất ít thời giờ để ác mộng không trở thành sự thật.

Nhiều người oán hận và mong những người lãnh đạo CSVN chết sớm!

Tôi thì không, tôi mong họ sống mãi, không bao giờ chết.

Sống mãi, để một ngày “hậu cộng sản” đã gần kề họ có cơ hội ngồi bó gối đâu đó gặm nhấm lại những gì họ đã làm với đất nước và dân tộc!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công du bốn cường quốc, Tô Lâm có thể phá “thế kẹt” của Việt Nam đến đâu?

Một vòng công du qua bốn cường quốc (Nga, Pháp, Mỹ và Canada) có thể mở rộng “diện” ngoại giao và đem lại những hình ảnh biểu kiến về vị thế quốc tế. Nhưng nó chưa chắc tháo được những “điểm nghẽn” chiến lược của Việt Nam: Một Washington ngày càng thực dụng dưới thời Donald Trump, một Bắc Kinh vừa là đối tác lớn nhất vừa là sức ép địa–chính trị thường trực, và những bài toán trong nước mà ngoại giao không thể giải quyết thay.

Nhân viên cảnh sát Việt Nam đứng gác. Ảnh minh họa: Ye Aung TH/ AFP

Việt Nam áp dụng chính sách của Trung Quốc ở Tân Cương qua đề xuất mới của Bộ Công an

Bộ Công an cho rằng do mỗi người có một cấu trúc mống mắt riêng, ngay cả những trường hợp song sinh cũng có mống mắt khác nhau, nên độ chính xác khi nhận dạng mỗi cá nhân có thể đạt mức chính xác tới 99,9%, vượt trội hơn so với nhận dạng vân tay hay bằng khuôn mặt. Để từ đó đạt tính xác thực danh tính “không cần tiếp xúc” và có “tính duy nhất.”

Nghị quyết 23 và những thủ đoạn ẩn giấu từ bên trong

Đằng sau những lời lẽ ngọt ngào về “bản sắc” và “hòa hợp” là một chiến lược thâm nhập tinh vi nhằm vô hiệu hóa các cộng đồng người Việt hải ngoại, biến các tổ chức này thành những thực thể vô hại và cắt đứt vai trò hậu phương hỗ trợ cho công cuộc đấu tranh tự do, dân chủ trong nước. Trong đó, một số thủ đoạn đã được thử nghiệm từ trước và nay chính thức hóa chúng thành chính sách trong Nghị quyết 23.

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Nhìn lại cuộc tinh gọn bộ máy hành chánh của ông Tô Lâm

Hai năm sau khi ông Tô Lâm bước lên vị trí tổng bí thư, có thể nói dấu ấn rõ rệt nhất của ông so với nhiều người tiền nhiệm không nằm ở khẩu hiệu kinh tế hay chống tham nhũng mới, mà ở quyết định đụng thẳng vào cấu trúc của bộ máy nhà nước.