Hà Tĩnh: Biển suýt chết và rừng thì đang cháy

Phương pháp dập lửa chủ yếu vẫn là kết hợp giữa máy thổi, dao rựa và cành cây! Ảnh: Vietnamnet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cách đây tròn 3 năm, thảm họa cá chết trên biển miền Trung đã khiến hơn 200 km bờ biển hấp hối, hàng trăm tấn cá chết la liệt dọc theo 4 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế. Nguyên nhân gây ra thảm họa này là do nhà máy thép Formosa đã xả hàng trăm ngàn lít chất độc làm ô nhiễm môi trường biển.

3 năm sau, cũng tại mảnh đất này, một ngọn lửa xuất phát từ xã Xuân Hồng, huyện Nghi Xuân khiến rừng thông thuộc tiểu khu 92A cháy. Đám cháy sau đó lan sang nhiều nơi khác. Ngọn lửa bùng phát dữ dội, và chỉ được kiểm soát sau 2 ngày. Đường dây điện 500kV đoạn từ Đà Nẵng – Hà Tĩnh đã bị thiệt hại do cháy rừng. Hàng nghìn người dân, bộ đội, công an đã được huy động để chữa cháy. Lửa đã tắt, nhưng rừng nhiều nơi ở Hà Tĩnh đã không còn.

Không chỉ Hà Tĩnh, cháy rừng xảy ra trên khắp dải đất miền Trung, từ Nghệ An vào Đà Nẵng. Đã có người chết. Ngọn lửa cũng đã có thời điểm qua đoạn đường dây 500kV đi qua địa bàn Huế. Hệ thống điện Bắc – Trung – Nam có nguy cơ bị tách đôi. Miền Trung, đòn gánh gánh 2 đầu Tổ quốc, hết mưa bão, lũ lụt, biển chết, đến nay là cháy rừng!

Cháy rừng tại Hà Tĩnh kéo dài suốt 5 ngày, gây thiệt hại lớn cho người và tài sản. Dư luận càng phẫn nộ hơn khi được tin quân đội Việt Nam cử Binh đoàn 18 tham gia chữa cháy rừng tại Indonesia, nhưng lại bỏ mặc cháy rừng tại Hà Tĩnh, khiến 2 người dân tham gia chữa cháy bị tử vong.

Trong đợt cháy rừng vừa qua đã cho ta thấy, hầu như, nhà nước chẳng có chuẩn bị trang thiết bị gì để dập lửa. Khi có đám cháy rừng xảy ra đến mức nguy hiểm thì họ mới chạy ra chợ mua một số can nhựa vềcho chiến sĩ mang nước lên núi dập lửa. Chiến sĩ nào không có đựng nước thì mang theo cành cây để dập lửa, vậy thôi!

“Chúng tôi cho lực lượng chức năng, đoàn viên thanh niên, dân quân gùi những can nước 5-10 lít và cả thức ăn nước uống lên rừng để dập lửa ở những gốc cây còn âm ỉ cháy”, Phó Chủ Tịch UBND huyện Nghi Xuân nói.

Những hành động trên phải chăng chỉ mang tính chất diễn kịch để nhằm tuyên truyền cho các cấp chính quyền luôn quan tâm và bảo vệ rừng?

Mỗi người gùi được những can chỉ có 5 hoặc 10 lít nước lên những dốc cao để tưới vào những gốc cây đang còn cháy âm ỉ bênt rong, sức lực bỏ ra quá nhiều, nhưng hiệu quả thì coi như chẳng được là bao, chưa kể tới đôi chân các bạn trẻ tiếp xúc trực tiếp dưới mặt đất vẫn bị nóng, liệu có thể chịu đựng được không, hay là chưa cứu được cây rừng thì chân đi giày có thể bị cháy bỏng?

Vì vậy có thể khẳng định một điều, các lực lượng chức năng như đoàn viên thanh niên, dân quân gùi những can 5 đến 10 lít nước đã bị những kẻ như ông PhạmTiếnHưng – Phó Chủ Tịch UBND huyện Nghi Xuân (HàTĩnh) kém hiểu biết đã lạm dụng sức lực của người dân để sai khiến trên một diện tích rộng khoảng 50 ha.

Lòng nhiệt tình để bảo vệ rừng của các bạn đoàn viên thanh niên đã bị những kẻ ngu dốt lạm dụng và sai khiến nhằm mục đích tuyên truyền.

Cách chữa cháy cực kỳ thủ công vô tác dụng của lực lượng chữa cháy. Lãnh đạo đảng và nhà nước ngụy biện rằng dùng máy bay trực thăng xịt nước sẽ không hiệu quả vì đám cháy quá rộng!

Thiết nghĩ, tiền dành cho những công tác như chữa cháy, bảo vệ rừng, chống thiên tai, bão lụt chắc chắn đã cạn kiệt. Không cạn kiệt sao được với cái chế độ quái thai này, khi mà từ trung ương đến địa phương không biết bao nhiêu cái vòi bạch tuột hút máu. Nguyên nhân của hết tiền là tham nhũng. Nguyên nhân của tham nhũng là thể chế.

Và tối  ngày 7 tháng Bảy tại núi Nầm, Hương Sơn, Hà Tĩnh lại tiếp tuc cháy.

Mong rằng các cấp chính quyền có phương pháp chữa cháy kịp thời, hiệu quả để người dân Hà Tĩnh bớt lao đao trong biển lửa. Đừng chỉ lo trang bị xe vòi rồng đặc chủng để  trấn áp   người dân, đừng lo gửi máy bay chữa cháy cho nước khác mà bỏ quên dân mình khốn đốn trong biển lửa. Đừng chỉ lo ra sức bảo vệ đảng, chếđộ bằng mọi giá. Còn đối với tài nguyên Quốc gia, tài sản nhând ân, tính mạng đồng bào thì chẳng là gì.

Diễm Quỳnh

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.