Ông Trọng làm gì được Nguyễn Thanh Phượng?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Khu đất 2-4-6 Hai Bà Trưng, quận 1, Sài Gòn có diện tích 6.000m². Theo giá thị trường thì giá trị mỗi mét vuông không dưới 1 tỷ đồng. Như vậy, tối thiểu khu đất này có giá khoảng 6.000 tỷ (sáu ngàn tỷ) đồng. Thế nhưng công ty AMAX [Công ty TNHH Tư Vấn Đầu Tư và Thẩm Định] đã định giá khu đất này là 997 tỷ đồng. Căn cứ vào hồ sơ định giá của AMAX, ngày 10 tháng 4 năm 2015, ông Nguyễn Hữu Tín [Phó Chủ Tịch UBND TP.HCM phụ trách đất đai, môi trường giai đoạn 2011-2016] ký Quyết Định 1660 chấp thuận Sabeco nộp ngân sách 999 tỷ đồng (3 tỷ lệ phí trước bạ) để giữ quyền sử dụng khu đất này.

Sau đó Sabeco góp vốn với 3 đối tác tư nhân khác thành lập công ty Sabeco Pearl để quản lý dự án 2-4-6 Hai Bà Trưng. Sau đó Sabeco cho Sabeco Pearl thuê khu đất 2-4-6 Hai Bà Trưng với thời hạn 50 năm với giá 997 tỷ đồng. Khi Sabeco Pearl đã làm chủ khu đất, thì Sabeco thoái vốn của mình ở Sabeco Pearl cho cổ đông còn lại. Vậy là từ đó, tư nhân làm chủ hoàn toàn dự án 2-4-6 Hai Bà Trưng!

Một khu đất có giá trị hơn 6.000 tỷ mà AMAX định giá rẻ mạt chỉ với 997 bằng 17% giá trị thật để rồi sau đó dự án này rơi vào tay tư nhân bằng hình thức lập công ty liên doanh rồi thoái vốn. Được biết chính công ty AMAX này cũng từng định giá công ty nghe nhìn toàn cầu AVG của Phạm Nhật Vũ từ giá trị thật chỉ có 1.900 tỷ (một ngàn chín trăm tỷ) thành hơn 16.565 tỷ (mười sáu ngàn năm trăm sáu mươi lăm tỷ) đồng, bằng 870% giá trị thật. Và dựa vào đó, MobiFone mua lại AVG với giá 8.900 tỷ (tám ngàn chín trăm tỷ) đồng. Mức chênh lệch 7.000 tỷ (bảy ngàn tỷ) được Phạm Nhật Vũ, đám quan chức bộ TT & TT, quan chức Mobifione và “bà chủ AMAX” chia nhau bỏ túi.

Như vậy với thương vụ chuyển tài sản công vào tay tư nhân, AMAX đã đè giá xuống thật thấp, còn khi chuyển tài sản tư nhân về tay nhà nước thì AMAX nâng khống giá trị tài sản này lên nhiều lần.

Cả 2 trường hợp định giá này đều nhằm mục đích bòn rút tài sản nhà nước để trục lợi. Vậy AMAX là ai mà có thể “cầm cân nảy mực” những khối tài sản hàng ngàn tỷ, mà điều đặc biệt đối tượng tham gia vào quá trình mua bán khối tài sản này chính là nhà nước. Vậy rõ ràng, AMAX là một công ty vô cùng quyền lực. Nhân vật nào làm chủ AMAX là chúng ta cần phải tìm hiểu.

Được biết AMAX [Công ty TNHH Tư Vấn Đầu Tư và Thẩm Định] là công ty chuyên về đầu tư và thẩm định giá. Nó được thành lập ngày 25 tháng 6 năm 2010, giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0310103206, do Sở Kế hoạch và Đầu tư Sài Gòn cấp. Vốn điều lệ là 3,8 tỉ đồng.

Ấy vậy mà nó có thể định giá AVG và khu đất vàng 2-4-6 Hai Bà Trưng có giá đến hàng ngàn tỷ đồng. Giám đốc công ty này là Võ Văn Mạnh sinh năm 1976, là giảng viên đại học Fullbright. Về thân thế chỉ có vậy, ông ta không phải con ông cháu cha, không đảng viên, hết. Vậy mà ông ta có thể định giá thương vụ ngàn tỷ cho nhà nước. Thế mới khó hiểu.

Thực ra một công ty vốn điều lệ 3,8 tỷ mà có thể định giá thương vụ ngàn tỷ giữa nhà nước và tư nhân, thì điều đó cũng cho thấy quyền lực của người đứng đằng sau công ty này lớn như thế nào?! Đó chắc chắn không phải là Võ Văn Mạnh. Nhiều nguồn tin khả tín cho biết, người đứng ra thành lập công ty AMAX này chính là Nguyễn Thanh Phượng – con gái ông [Thủ Tướng] Nguyễn Tấn Dũng. Việc chọn người khác đứng tư cách pháp nhân và chịu trách nhiệm trước pháp luật thay mình, rõ ràng là cô này đã có toan tính trước.Đỗ Ngà – FB Van Nga Do

Vụ án AVG, ông Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ tóm được “hình nhân thế mạng” Võ Văn Mạnh chứ chẳng thể động chạm gì đến Nguyễn Thanh Phượng. Hiện nay AMAX lại xuất hiện trong thương vụ “tư nhân hóa” lô đất vàng 2-4-6 Hai Bà Trưng này nữa là một sự thách thức.

Trong 2 vụ án trên, hàng loạt quan chức cấp bộ, cấp thành phố vào tù nhưng Nguyễn Thanh Phượng thì cứ bình chân như vại. Đứng trước gia tộc Nguyễn Tấn Dũng, rõ ràng Nguyễn Phú Trọng đang bất lực.

Chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa là hết nhiệm kỳ, liệu Nguyễn Phú Trọng có làm rụng được cọng lông nào của Nguyễn Tấn Dũng không? Hô hào cho lắm nhưng kẻ cần bắt lại không bắt được, Nguyễn Phú Trọng nên tuyên bố thất bại đi là vừa.

Đỗ Ngà

Tham khảo:

https://cafef.vn/dat-vang-2-4-6-hai-ba-trung-da-ve-tay-tu-n…

https://dantri.com.vn/…/gia-tri-khu-dat-246-hai-ba-trung-kh…

https://www.voatiengviet.com/a/bat-pham-nhat-v…/4876226.html

Nguồn: FB Van Nga Do

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…