Bất chấp nguy hiểm, giới văn hóa Nga phản đối chiến tranh Ukraine

Một người biểu tình chống Nga xâm lăng Ukraine tại Matxcơva (Nga) ngày 27/02/2022. Ảnh: Reuters - Evgenia Novozhenina
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bất chấp các nguy cơ mất việc, bị trừng phạt, thậm chí xử lý hình sự, 17.000 người làm việc trong lĩnh vực văn hóa tại Nga, từ các nhạc sĩ cho đến nhân viên bảo tàng, đã ký tên vào một bức thư ngỏ phản đối cuộc chiến tranh Ukraine do Tổng thống Putin khởi xướng, đề nghị chính phủ Nga cho rút quân khỏi Ukraine.

Đài France 24 ngày 06/03/2022 cho biết trong bức thư ngỏ mà 17.000 người hoạt động trong lĩnh vực văn hóa tại Nga đã ký tên, có đoạn viết rằng lý lẽ đằng sau điều được gọi là “một chiến dịch quân sự đặc biệt” ở Ukraine là “sự bịa đặt hoàn toàn” của chính quyền Nga. Các nghệ sĩ phản đối cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine mà Tổng thống Putin tiến hành nhân danh người Nga. Đối với họ, đây là “một cuộc chiến tranh điên rồ và vô ích.”

Tại Nga, sự phản đối thẳng thắn các quyết định do Tổng thống Putin đưa ra là rất hiếm hoi và nguy hiểm, nhất là trong bối cảnh, từ hôm 04/03/2022, Quốc Hội Nga đã thông qua một đạo luật mới gia tăng các án phạt hà khắc, thậm chí án tù giam, đối với những ai bị xem là “tung tin sai lệch” về hoạt động của quân đội Nga tại Ukraine.

AFP trích thông tin của OVD-Info, tổ chức chuyên theo dõi các vụ biểu tình, cho biết hôm qua, tại 69 thành phố trên toàn nước Nga, có ít nhất 5.000 người biểu bình chống chiến dịch can thiệp quân sự Nga tại Ukraine đã bị bắt giữ. Đây là số người biểu tình bị bắt giữ trong một ngày cao chưa từng có tại Nga, hơn cả con số hồi phong trào phản kháng đầu năm 2021 liên quan đến vụ bỏ tù nhà đối lập Alexei Navalny.

Thùy Dương

Nguồn: RFI

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Binh lính Hải quân Philippines đụng độ Lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc (áo phao màu cam) hôm 20/7/2026 gần chiếc tàu chiến Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) trên Biển Đông. Ảnh: Reuters

Biển Đông đang nổi sóng

Vụ va chạm giữa lực lượng Hải cảnh Trung Quốc và Hải quân Philippines tại khu vực Bãi Cỏ Mây ngay trước thềm chuỗi Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN và các đối tác ở Manila đã đẩy căng thẳng Biển Đông lên một nấc mới, đồng thời làm gia tăng đối đầu ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.