Nghịch lý lương người lao công và giá một bát phở ở sân bay

Nghịch lý giá cả trên trời và tiền công dưới đất: Lương anh lao công phi trường Nội Bài 6 triệu rưỡi/tháng; bát phở khu sân bay 180-200 ngàn đồng! Ảnh: BVN/ FB Lê Chí Thành
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi mới từ TP.HCM đáp xuống sân bay Nội Bài cách đây vài hôm. Trong lúc chờ hành lý, tôi có dịp trò chuyện với một anh lao công – người đang cần mẫn thu dọn từng mẩu rác, từng vệt nước trên nền gạch sáng bóng.

Anh nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng, đôi tay vẫn không ngừng làm việc:

“Lương em 6 triệu rưỡi một tháng, có thêm giờ thì cũng thêm được chút anh ạ.”

Tôi lặng đi. Sáu triệu rưỡi! chỉ bằng giá khoảng 35 bát phở ở chính nơi anh làm việc. Một chén phở trong khu sân bay có thể 180.000 – 200.000 đồng, nhưng tiền công của người dọn rác, giữ vệ sinh cho hàng ngàn hành khách mỗi ngày lại quá rẻ mạt.

Một nghịch lý trơ trẽn giữa giá cả trên trời và tiền công dưới đất.

Nhưng đau lòng hơn, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Nội Bài.

Đó là bức tranh thu nhỏ của xã hội hôm nay, nơi những người làm thật, sống thật, lại thường nhận phần ít nhất.

Những đôi tay cầm chổi, cầm giẻ lau không được tôn trọng như những kẻ nói giỏi, diễn giỏi, hay tô vẽ thành tích bằng báo cáo và khẩu hiệu.

Công bằng ở đâu, khi giá trị của con người không còn được đo bằng mồ hôi và nhân phẩm, mà bằng chức vụ, mối quan hệ và vẻ ngoài hào nhoáng?

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà chính sách tiền lương vẫn cứng nhắc, không gắn với giá trị thực của sức lao động. Lạm phát leo thang, giá cả tăng từng ngày, nhưng đồng lương của người lao động vẫn giậm chân tại chỗ. Trong khi đó, nhiều doanh nghiệp và cơ quan vẫn ung dung báo lãi, vẫn tổ chức lễ kỷ niệm hoành tráng và tuyên dương “văn hóa doanh nghiệp,” nhưng lại quên mất người quét dọn góc sảnh, người lau nhà vệ sinh, người đứng dưới nắng quét đường.

Nếu một đất nước để người làm việc chân chính không đủ sống bằng công sức của họ, thì vấn đề không còn nằm ở kinh tế, mà là sự xuống cấp trong giá trị xã hội.

Khi người dân phải trả tiền như ở trời Tây để dùng dịch vụ, nhưng người lao động lại nhận lương như ở thời bao cấp, đó là dấu hiệu của một cơ chế phân phối méo mó và thiếu nhân đạo.

Sân bay Nội Bài sáng bóng, sạch sẽ, văn minh nhưng ánh sáng ấy phản chiếu lên đôi bàn tay chai sạn, lưng áo ướt đẫm mồ hôi của những người vô danh.

Và chừng nào họ vẫn còn bị lãng quên trong các chính sách, thì chừng đó, nền văn minh của chúng ta vẫn chỉ là lớp sơn mỏng trên một bức tường bất công

Lê Chí Thành

Nguồn: Bauxite Việt Nam

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Binh lính Hải quân Philippines đụng độ Lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc (áo phao màu cam) hôm 20/7/2026 gần chiếc tàu chiến Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) trên Biển Đông. Ảnh: Reuters

Biển Đông đang nổi sóng

Vụ va chạm giữa lực lượng Hải cảnh Trung Quốc và Hải quân Philippines tại khu vực Bãi Cỏ Mây ngay trước thềm chuỗi Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN và các đối tác ở Manila đã đẩy căng thẳng Biển Đông lên một nấc mới, đồng thời làm gia tăng đối đầu ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.