Berlin – 36 năm sau ngày bức tường sụp đổ: Giấc mơ về tự do cho Việt Nam

9/11 - Tưởng niệm ngày Bức tường Berlin sụp đổ và khát vọng tự do cho Viêt Nam
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

LS Nguyễn Văn Đài

Ngày 9 tháng 11 năm 1989 – Bức tường Berlin, biểu tượng của sự chia cắt, của độc tài và áp bức, đã sụp đổ trước sức mạnh bất khuất của nhân dân Đông Đức. Không phải bằng bạo lực, mà bằng những cuộc xuống đường ôn hòa, những tiếng nói đòi tự do, và niềm tin không gì lay chuyển vào phẩm giá con người.

Ba mươi sáu năm trôi qua, người dân Đức hôm nay tưởng niệm ngày ấy không chỉ như một ký ức lịch sử, mà như một lời nhắc nhở rằng không có bức tường nào, không có chế độ độc tài nào có thể đứng vững mãi trước khát vọng tự do của con người.

Tại Berlin, các buổi lễ tưởng niệm được tổ chức trang trọng trên phố Bernauer, nơi từng chứng kiến bao cảnh chia ly, bao sinh mạng đánh đổi cho tự do. Những ngọn nến được thắp lên trong Nhà nguyện Hòa giải không chỉ để tưởng nhớ quá khứ, mà còn để soi sáng cho tương lai — cho những dân tộc vẫn còn đang sống sau những bức tường vô hình của đàn áp và sợ hãi.

Với người Việt Nam, ngày 9 tháng 11 không chỉ là ngày nước Đức thống nhất, mà còn là ngày gieo hy vọng rằng bức tường độc tài cộng sản tại Việt Nam cũng sẽ có ngày sụp đổ. Bức tường ấy – được xây bằng dối trá, bằng công an trị, bằng nhà tù, bằng nỗi sợ – đang rạn nứt từng ngày trước sự thức tỉnh của lương tri và khát vọng dân chủ.

Như người dân Đông Đức năm xưa, nhân dân Việt Nam cũng đang khao khát một ngày mai tự do, nơi không còn ai bị bắt vì nói thật, không còn ai bị trấn áp vì yêu nước, nơi mọi người có thể ngẩng cao đầu nói lên chính kiến mà không phải run sợ.

Bức tường Berlin sụp đổ không phải nhờ phép màu, mà nhờ con người – những con người bình thường dám đứng lên. Và Việt Nam rồi cũng sẽ có ngày đó. Ngày mà bức tường cộng sản sụp đổ, và đất nước được tái sinh trong ánh sáng của tự do và công lý.

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Bộ máy tuyên truyền CSVN đã thất bại ra sao trong vụ xử lý “Chuyện với Thanh”?

Khi một hệ thống dùng quyền lực để thay thế đối thoại, dùng khẩu hiệu để thay thế sự minh bạch, dùng văn kiện để thay thế trách nhiệm, thì đó không phải là biểu hiện của sức mạnh mà là dấu hiệu của sự lúng túng. Câu chuyện lớn hơn sau vụ việc này không phải là một cuốn sách mà là câu hỏi về khả năng thích ứng của một hệ thống chính trị trước một xã hội đang thay đổi.