Nền kinh tế đang kiệt đi và dự báo của World Bank

Các diễn giả trao đổi trong buổi ra mắt báo cáo Cập nhật tình hình kinh tế Việt Nam của World Bank hôm 15/5/2026. Ảnh: World Bank
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm qua (15/5), World Bank dự báo kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6,8% năm 2026. Đồng thời, họ cũng thừa nhận mức tăng trưởng 8% năm 2025 của Việt Nam là cao nhất ASEAN.

Những lời lẽ dành cho Việt Nam rất tích cực. Nào là “Đổi mới 2.0,” nào là “làn sóng cải cách mới,” nào là “Việt Nam bước vào năm 2026 với vị thế mạnh mẽ nhất Đông Nam Á nhờ xuất khẩu tăng trưởng tốt”…

Nhưng con số 6,8% lại thấp rất xa so với mục tiêu tăng trưởng hai con số giờ gần như đã trở thành một thứ “pháp lệnh.”

Điều đó có nghĩa gì?

Tút này thử lý giải từ góc độ của khu vực tư nhân Việt Nam.

Khu vực ngoài Nhà nước hiện chiếm khoảng 51% GDP. Muốn nền kinh tế tăng trưởng hai con số, thì khu vực này về lý thuyết cũng phải tăng trưởng hai con số. Không có cách nào khác.

Nhưng nhìn vào sức khỏe thực tế của doanh nghiệp và hộ kinh doanh lúc này, câu chuyện lại khác hẳn những khẩu hiệu trên sân khấu.

Theo Cục Thống kê, đầu tư của khu vực ngoài Nhà nước năm 2025 đạt gần 2,24 triệu tỷ đồng, chiếm khoảng 54% tổng vốn đầu tư toàn xã hội, tăng 8,4%.

Con số này khác rất xa những tuyên bố hàng triệu tỷ đồng đầu tư tư nhân xuất hiện trong 3 sự kiện khởi công, động thổ rầm rộ suốt năm qua.

Điều đáng chú ý hơn là tốc độ tăng đầu tư tư nhân hiện chỉ còn bằng khoảng một nửa so với trước đại dịch. Khi ấy tăng khoảng 15%, giờ chỉ còn quanh 8%.

Nói cách khác, động cơ quan trọng nhất của nền kinh tế đang quay chậm lại.

Khảo sát PCI của VCCI cũng cho thấy một bức tranh không mấy dễ chịu.

Gần một nửa doanh nghiệp nói rằng họ chỉ “lãi chút ít.” Chỉ 12,5% cho biết đạt mức “lãi như kế hoạch.” Trong khi đó, tỷ lệ doanh nghiệp dự kiến thua lỗ lên tới 17,4%.

Điều doanh nghiệp than phiền nhiều nhất bây giờ không còn là thủ tục nữa, mà là… không có khách hàng.

Tỷ lệ doanh nghiệp gặp khó khăn trong tìm kiếm khách tăng vọt từ 45,3% lên hơn 60%.

Một nền kinh tế rất khó tăng trưởng hai con số nếu doanh nghiệp không tìm được đầu ra.

Đáng chú ý hơn, hơn một nửa doanh nghiệp tư nhân nói rằng họ chỉ muốn giữ nguyên quy mô hoạt động. Tâm lý chủ đạo hiện nay không phải mở rộng, mà là phòng thủ để tồn tại qua giai đoạn bất định.

Hộ kinh doanh còn chật vật hơn.

Theo VCCI, chỉ 1,9% hộ kinh doanh cho biết “lãi như kỳ vọng.” Trong khi đó, hơn 73% nói rằng chỉ “lãi ít.”

Khoảng 81,5% hộ kinh doanh bị giảm doanh thu trong năm 2025. Khoảng 75% bị giảm khách hàng.

Đây không còn là câu chuyện riêng của vài ngành nghề nhỏ lẻ.

Nó phản ánh sức cầu của nền kinh tế đang có vấn đề.

Vì thế, có lẽ điều World Bank nhìn thấy không phải là thiếu quyết tâm chính trị.

Cái họ nhìn thấy là khoảng cách rất lớn giữa khát vọng tăng trưởng và sức khỏe thực tế của khu vực đang nuôi sống phần lớn đất nước này.

Nguồn: FB Hoàng Tư Giang

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh do lực lượng Tuần duyên Đài Loan công bố: Một tàu của Hải cảnh Trung Quốc di chuyển gần bờ biển quần đảo Mã Tổ (Matsu), Đài Loan, ngày 14/10/2024. Ảnh: AP

Chiến tranh không tiếng súng: Bắc Kinh toan tính phong tỏa năng lượng Đài Loan

Trung Quốc đã thay đổi hẳn chiến lược nhằm thôn tính Đài Loan. Cho dù không từ bỏ hoàn toàn phương án cuối cùng là phát động một cuộc chiến tranh thông thường, nhưng kể từ năm 2022, dường như Bắc Kinh đã ưu tiên hướng đến phương án phong tỏa tuyến hàng hải vận chuyển năng lượng mang tính sống còn đến đảo Đài Loan. Mục tiêu là nhanh chóng khiến kinh tế Đài Loan tê liệt, sau đó là gây bất ổn xã hội và cuối cùng buộc Đài Bắc đầu hàng.

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?