Ai sợ ai?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chuyện Đại Biểu Quốc Hội Phạm Phú Quốc mua quốc tịch Ciprus cho cả gia đình với giá 2,5 triệu đô Mỹ mỗi người bị lộ ra cùng lúc với thông tin là hiện tượng này chỉ là phần nổi nhỏ xíu của tảng băng chìm của những cán bộ gộc cộng sản Việt Nam, đã làm lộ ra, một lần nữa và rõ ràng hơn, một số sự thật mà CSVN luôn tìm đủ mọi cách để che giấu cho tới giờ phút này.

Những sự thật đó là:

– Lãnh đạo CSVN, từ cao nhất trở xuống, biết rất rõ, và rõ hơn chúng ta rất nhiều, là chế độ này chắc chắn sắp sụp đổ. Bao giờ sụp đổ thì còn tùy ở người dân Việt Nam, chúng ta, và cũng tùy ở chính họ nữa, nhưng chắc chắn sắp sụp. Bởi vì nếu họ không nghĩ và không biết là chế độ sắp sụp thì, với lòng tham cố hữu, họ còn ở lại để vơ vét thêm chứ chưa tháo chạy đâu.

– Lãnh đạo CSVN biết rất rõ là đất nước này, tàn tạ như hiện nay, hậu quả của xã hội chủ nghĩa mà họ áp dụng, sẽ ngày càng tàn tạ hơn nữa, vô phương cứu chữa, hoàn toàn không thích hợp cho con cháu họ, nên phải bỏ chạy tháo thân, cứu lấy thân mình họ, con cháu họ. Còn số phận khốn nạn của người dân Việt thì, dĩ nhiên, họ mặc thây.

– Lãnh đạo CSVN cũng biết rất rõ là việc gia tăng lực lượng công an, dự trù nâng lên tới 2 triệu người để tăng cường việc trấn áp người dân và phong trào dân chủ hầu kéo dài sự tồn tại; nhưng họ cũng biết rất rõ điều mà thi hào Nguyễn Trãi đã từng nói cách đây mấy trăm năm: “nước chở thuyền nhưng nước cũng có thể lật thuyền; lật thuyền mới biết sức dân mạnh như nước.” Nói cách khác, lãnh đạo CSVN dù có cố tạo hình ảnh độc tài sắt máu, để mong người dân phải rụt rè, lo sợ và không dám phản kháng; nhưng thực tế, đó chỉ là tạm thời, phù du, cho đến khi sức chịu đựng và cơn giận của người dân, trong đó có cả công an và quân đội, bùng vỡ. Khi đó, trước tiên là quân đội và tiếp theo là công an, sẽ không còn làm theo lệnh của những kẻ lãnh đạo vừa tàn ác, khiếp nhược, bán nước hại dân nữa, và cả chế độ sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng mà thôi.

Những sự thật ở trên nói lên một điều, cực kỳ quan trọng, một sự thật mà lãnh đạo CSVN cố che giấu, bằng cất cứ giá nào, kể cả bằng những hành động tàn bạo, tồi tệ, trơ trẽn, gian trá và ngu xuẩn như việc bắn chết Cụ Kình, cho chó tha xác, mổ bụng,… rồi dàn cảnh phiên xử tồi, lố bịch, kịch cỡm, vô pháp,… làm dậy lên cơn bão phẫn uất của người dân mọi miền đất nước và hải ngoại, để quyết tâm bịt miệng dân làng Đồng Tâm và dọa nạt người dân Việt.

Sự thật đó là lãnh đạo cộng sản rất sợ người dân, sợ đến độ cuống cuồng. Và khi sợ cuống cuồng như vậy thì họ phạm những lỗi lầm “chết họ” như Đồng Tâm và còn nhiều thứ nữa mà người dân sẽ thấy trong thời gian trước mặt.

Vấn đề của chúng ta là đa số người dân Việt Nam chưa nhìn ra sự thật đó vì CSVN khéo giấu diếm bằng mọi phương tiện, kể cả những phương tiện tàn bạo vô nhân nhất.

Nhưng qua Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Formosa,… và hôm nay Đồng Tâm, nhắc lại rõ mồn một bản chất của CSVN thời Cải Cách Ruộng Đất tới nay không hề thay đổi, người dân Việt bỗng giật mình tỉnh giấc, hết còn mơ màng.

Nhưng dù nhiều người chưa quan tâm, hay lãnh đạo CSVN cố tình che giấu, để tính đường tháo chạy hay ở lại thanh toán lẫn nhau… viễn cảnh Việt Nam trong vài năm tới không thể đi ra ngoài kịch bản “nước phải lật thuyền” để Việt Nam có một tương lai mới, tốt hơn trong tự do dân chủ và nhân bản.

Đỗ Đăng Liêu

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.