An ninh và côn đồ phá đám NO-U FC chơi bóng bằng dao quắm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Như mọi chiều Chủ nhật, No-U FC (CLB bóng đá được thành lập với tiêu chí YÊU BÓNG ĐÁ – GHÉT ’ĐƯỜNG LƯỠI BÒ’) tập luyện lần thứ 66 và giao hữu theo lời mời của một đội bạn tại sân bóng thành Thành Nam (đường Trần Thái Tông, Cầu Giấy, Hà Nội).

Trận đầu bắt đầu được ít phút thì chủ sân ra đề nghị nghỉ đá, hỏi lý do tại sao thì anh ta nói do an ninh (công an) yêu cầu hủy trận. Nhưng khi được yêu cầu gặp mặt trực tiếp hoặc cung cấp số điện thoại người ra lệnh đó thì không được đáp ứng.

Sau đó trận giao hữu và tập luyện của NO-U FC vẫn diễn ra bình thường (trên 2 sân mini) nhưng chủ sân xóa hợp đồng thuê sân dài hạn ngay sau buổi hôm nay. Trước đó, buổi sáng chủ sân đã liên lạc với người thuê sân của NO-U FC và nói úp mở (vì họ nói họ bị đe dọa) rằng sẽ phải cắt hợp đồng với NO-U FC.

Việt Nam luôn khẳng định chủ quyền tại các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Sinh hoạt của NO-U FC không thể bị gây khó khăn. Kẻ nào danh an ninh làm đièu đó là Việt gian bán nước!

Chúng tôi tuyên bố phản đối hành động này và đề nghị các cơ quan hữu quan làm rõ và trừng trị bọn mạo danh!

JPEG - 41.1 kb
Chụp hình lưu niệm trước trận đấu

Trong khi chúng tôi đang chơi bóng trên sân nhiều an ninh đã hăm he gây rối và gọi cả côn đồ mang dao quắm đến để dọa nạt các cầu thủ NO-U FC.

JPEG - 17.7 kb
Tên này tỏ vẻ rất căm hờn NO-U

Lực lượng được điều đến rất đông

JPEG - 20.5 kb
Lực lượng được điều đến rất đông

Nhưng chúng tôi vẫn chơi bóng bình thường, không những vậy còn chơi trên 2 sân cùng lúc.

JPEG - 21.2 kb
Một kẻ được điều động vác dao đến để thanh toán NO-U FC

JPEG - 130.2 kb
left: Nguyen Hoang Vi’s sister, Nguyen Thao Chi, had three teeth knocked out by security forces; Right: Nguyen Hoang Vi’s mother, Nguyen Thi Cuc, was burned on her forehead with a cigarette.
©2013 VRNs

JPEG - 121 kb
Left: Rights activist Nguyen Hoang Vi distributes copies of the Universal Declaration of Human Rights to people at the park on May 5,2013; Right: Blogger Pham Thanh Nghien and her 77-year-old mother hold their own “human rights picnic” in their yard.
©2013 Dan Lam Bao

Nguồng: http://thanhvdgt1.blogspot.com/2013/05/an-ninh-va-con-o-pha-am-no-u-fc-choi.html

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.