Như gió có quyền lang thang

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông" (Tác giả cùng anh Trần Bang trong cuộc biểu tình ngày 5/11/2014 phản đối hành động Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 ra gần quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam). Ảnh: FB Phạm Đình Trọng
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phạm Đình Trọng

Chảy giữa rừng sâu hoang vắng
Suối cũng không thể câm lặng
Suối vẫn rì rầm ngày đêm
Giãi bày nỗi niềm của suối.

Từ bình minh đến hoàng hôn
Con chim không ngừng tiếng hót
Tiếng chim rộn ràng thánh thót
Là lời cuộc sống bình yên.

Con người hơn chim, hơn suối
Con người còn có tư duy
Còn có lương tâm khắc khoải
Con người càng cần được nói.

Được nói là quyền con người
Như chim có quyền được hót
Như suối có quyền rì rầm
Như gió có quyền lang thang.

Chỉ có ít người gần gũi
Thì nói đôi lời nhỏ to
Nói với nhiều người cách trở
Phải viết – nói bằng con chữ.

Viết điều nghĩ suy trăn trở
Viết điều lương tâm con người
Viết điều trách nhiệm công dân
Không thể thờ ơ, im lặng.

Vậy mà quyền uy các cấp
Từ cấp phường đến cấp bộ
Dồn dập tìm đến nhà tôi
Đều đe một điều: Không viết!

Rồi lại gấp gáp giấy mời
Gọi đến công an làm việc
Lại điệp khúc lời chì chiết:
Không viết! Không viết! Không viết!

Người ngay chỉ biết nói thẳng
Chỉ viết điều thiệt, lẽ hơn
Chỉ viết lời của cuộc sống
Chỉ viết tiếng than của dân,

Nhà nước thực sự của dân
Phải nghe tiếng dân than thở
Lý tưởng ở trong nhân dân
Không trong giáo điều sách vở.

Vậy nên có lời tha thiết
Khi còn tỉnh táo nghĩ suy
Còn đau thân phận con người
Tôi còn phải kêu, phải viết.

Cuộc đời bao điều khẩn thiết
Kẻ sĩ có mặt trong đời
Không còn được nói, được viết
Chỉ là thây ma chưa chôn!

8/6/ 2026

Nguồn: FB Phạm Đình Trọng

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuộc chiến pháp lý tháng 7/2016 – Chiến thắng của công lý

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược và chạy đua vũ trang đang định hình lại cục diện Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nhiều người đang cho rằng luật pháp quốc tế dường như đang lép vế trước sức mạnh quân sự. Cột mốc 10 năm Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 là dịp để tái định giá mối quan hệ giữa “luật pháp” và “sức mạnh.”

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.