
Như gió có quyền lang thang
Được nói là quyền con người
Như chim có quyền được hót
Như suối có quyền rì rầm
Như gió có quyền lang thang.

Được nói là quyền con người
Như chim có quyền được hót
Như suối có quyền rì rầm
Như gió có quyền lang thang.

Điều khiến dư luận chú ý nhất không nằm ở chuyện ông [cựu Đại tá công an] Nguyễn Như Phong phản đối dự án. Điều gây sốc nằm ở chỗ ông đặt ra câu hỏi mà hàng triệu người dân đang âm thầm tự hỏi nhưng không dám “mở miệng”: Rốt cuộc ai đang chỉ đạo ai? Chính quyền đang điều hành doanh nghiệp hay doanh nghiệp đang điều hành chính quyền?

Hà Nội đang bước vào một trong những cuộc tái cấu trúc đô thị lớn nhất lịch sử của mình. Những con số được truyền thông trong và ngoài nước liên tục nhắc tới – 28 tỷ USD, 32 tỷ USD, rồi hơn 35 tỷ USD – khiến dự án phát triển hai bờ sông Hồng hiện lên như một “siêu công trình thế kỷ,” một tham vọng đủ sức thay đổi toàn bộ diện mạo thủ đô trong hàng trăm năm tới.

“Gen toàn trị” không chỉ là mong muốn kiểm soát xã hội, mà còn là cách tư duy đặt quyền lực lên trên tính nhất quán của pháp quyền. Hội chứng tự mâu thuẫn xuất hiện khi cùng lúc nói đến cải cách, nhưng lại thiết kế chính sách theo hướng gia tăng kiểm soát; nói đến pháp quyền, nhưng để hành pháp vượt khung lập pháp; nói đến phục vụ dân, nhưng tạo ra những điểm nghẽn hành chính do chính những quy định “tréo giò” của chính quyền dựng lên.

Trong một môi trường mà hình ảnh “vừa chạy vừa xếp hàng” được đề cao, tốc độ đôi khi làm lu mờ những tiếng nói thận trọng, khiến chúng bị xem là dư thừa. Hệ quả là, phản biện xã hội dễ bị gán nhãn như một lực cản, thay vì được công nhận là một bộ phận cốt lõi của nền quản trị hiện đại. Dù vậy, chính tại những thời khắc mang tính bước ngoặt với các mục tiêu vĩ mô lớn, tư duy phản biện lại càng trở nên sinh tử.

Cháu học lịch sử cách mạng thì rõ, rất nhiều tù nhân chính trị về sau thành những người lãnh đạo phong trào xã hội đầy trí tuệ và bản lĩnh. Người có chí khí sẽ biến nhà tù thành trường học để tu tâm, dưỡng chí, nung nấu những khát vọng, ước mong… Đó là nỗi khổ hạnh của cá nhân nhưng lại là phúc cho dân tộc.
Chứ cái đám “hồng phúc” cậu ấm, cô chiêu kia, chỉ có ăn và phá, biết gì yêu nước thương dân!…

Nhiều người có thể hài lòng khi Việt Á bị khởi tố, nhưng tôi nghĩ nếu không nhìn sự việc bằng cả quá trình từ khi nó manh nha và đi đến tận cùng những câu hỏi còn bỏ ngỏ thì chúng ta chỉ đang giải quyết vấn đề từ ngọn.
Không có Việt Á này sẽ có Việt Á khác, điều xã hội cần là những tiếng chuông cảnh báo sớm. Muốn vậy, chúng ta cần một nền giáo dục khuyến khích đặt câu hỏi, một nền văn hóa tôn trọng và bảo vệ người đặt câu hỏi.

Nhà nước đang xử lý vụ Việt Á và những người liên quan, đặc biệt là với những cá nhân có trách nhiệm lớn nhất, cho thấy bộ máy chính quyền đã thoái hoá đến độ không thể chấp nhận.
Tuy nhiên, theo tôi, một vấn nạn nghiêm trọng hơn, đáng sợ hơn là nhận thức của công dân với chính sách của nhà nước, đặc biệt trong cách xử lý dịch bệnh.

Hầu hết người Úc biết đến Việt Nam nhờ những món ăn ngon, những bãi biển đẹp như tranh vẽ và lịch sử thời chiến kinh hoàng. Nhưng nhiều người có thể không biết rằng quốc gia Đông Nam Á này cũng có một sự khác biệt khét tiếng là có hơn 150 tù nhân chính trị, bị giam giữ vì các hành vi tự do ngôn luận ôn hòa. Người ta hiếm khi nghe nói về những tù nhân chính trị này bởi vì chính phủ Việt Nam đang cố gắng hết sức để thể hiện mình là một đối tác an ninh và thương mại đáng tin cậy đối với phương Tây.

Công an tỉnh Đắk Lắk vừa được cho là đã triệu tập và thẩm vấn bà Lê Thị Hà, vợ của ông Đặng Đăng Phước, vì những bài viết trên mạng xã hội bà kêu oan cho chồng, người bị bắt với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.”

Hạ tuần tháng 05/2016, trong chuyến thăm Việt Nam, Tổng thống Mỹ, ông Obama có lời phát biểu trước cử tọa người Việt “Tôi vẫn nghe những lời chỉ trích hàng ngày. Nhưng chính sự giám sát đó, những cuộc tranh luận công khai, chỉ ra những điểm không hoàn hảo của chúng tôi, và cho phép tất cả mọi người có tiếng nói đã giúp chúng tôi phát triển mạnh mẽ hơn, thịnh vượng hơn và công bằng hơn.”
…Trên thế giới, không có dân tộc nào lại không mong muốn được “phát triển mạnh mẽ hơn, thịnh vượng hơn và công bằng hơn” như nước Mỹ của ông Obama. Dân tộc này cũng vậy! Nhưng những ai? Cơ chế nào?…

Vừa qua tân thủ tướng chính phủ phổ biến cho các bộ trưởng ý kiến tăng cường nghe phản biện. Muốn được vậy cần có nhiều người biết phản biện để trình bày với các bộ trưởng.
Hưởng ứng ý kiến đó tôi đã biên soạn xong sách Học Làm Phản Biện… vị nào, bạn nào muốn nhận phần mềm này để tham khảo, xin vào đây để download. Nếu không mở được, xin báo yêu cầu vào địa chỉ email: ndcong37@gmail.com. Tôi xin sẵn sàng đáp ứng, miễn phí.